Bài Thơ Tình Hay Nhất Của Xuân Diệu

Những bài thơ tình Xuân Diệu lắng đọng tràn đầy cảm xúc dạt dào mỗi khi đọc đến. Xuân Diệu luôn biết phương pháp thể hiện bao cung bậc xúc cảm tình yêu một trong những vần thơ ông viết. Tình thân trong thơ ông luôn có hồn và mang đậm màu tình ngọt ngào, hạnh phúc xem lẫn cảm xúc đau khổ của những tình ái đôi lứa.

Bạn đang xem: Bài thơ tình hay nhất của xuân diệu

Xem thêm: Tổng Hợp Những Trang Thông Tin Dành Cho Giới Trẻ Được Truy Cập Nhiều Nhất

Mời quý người hâm mộ đón gọi những bài bác thơ tình Xuân Diệu hay và đặc sắc dưới trên đây để cảm giác nhé!

*
*
*
*
*
*
*

7, Dẫu Em Biết có lẽ Anh Trở Lại

Thị trấn như thế nào anh mang lại chiều nay

Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét

Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt

Vẫn thấy lòng da diết lúc phân chia xa

Xóm làng nào anh đang đi qua

Những đồng lúa, sân vườn cây, bờ bãi…

Dẫu em hiểu được anh trở lại

Ngọn gió ai oán vẫn thổi phía không anh.

Thời gian trôi theo cánh cửa một mình

Hạt mưa bụi rơi âm thầm trên mái ngói

Tờ lịch mỏng dính bay theo lòng ngóng đợi

Một tuyến phố vời vợi núi thuộc sông

Gọi nghìn lần thương hiệu anh vẫn là không

Chỉ lá rụng dạt dào lối phố

Dẫu em hiểu được anh, anh cũng nhớ.

Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.

8, bà bầu Của Anh

Phải đâu bà mẹ của riêng biệt anh

Mẹ là bà bầu của bọn chúng mình đấy thôi

Mẹ tuy ko đẻ, ko nuôi

Mà em ơn bà mẹ suốt đời chưa xong

Ngày xưa má người mẹ cũng hồng

Bên anh, bà bầu thức lo từng đợt đau

Bây giờ đồng hồ tóc bà bầu trắng phau

Để đến mái tóc bên trên đầu anh đen

Đâu con dốc nắng con đường quen

Chợ xa gánh nặng người mẹ lên mấy lần

Thương anh mến cả cách chân

Giống bàn chân bà bầu tảo tần năm nao

Lời ru người mẹ hát thuở nào

Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

Nào là hoa bưởi, hoa chanh

Nào câu quan chúng ta mái đình cây đa…

Xin đừng bắt trước câu ca

Đi về dối bà bầu để mà yêu nhau

Mẹ không đáng ghét em đâu

Yêu đồng đội đã là dâu trong nhà

Em xin hát tiếp lời ca

Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

Hát tình thương của chúng mình

Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

Giữa ngàn cây cỏ núi sông

Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

Chắt chiu tự phần nhiều ngày xưa

Mẹ sinh anh để hiện giờ cho em

9, mon Năm

Giấc ngủ vừa chợp qua

Nắng đang về trước cửa

Đêm ngắn: phút gần nhau

Ngày lâu năm như nỗi nhớ

Nước sôi ngầu bọt thau

Luộc mình con cá nhỏ

Con cua chín rubi mai

Ẩn vào trong cụm lúa

Cỏ dở hơi không fan che

Rã rời mang sắc úa…

Nhưng hãy nghe hãy nghe

Trên gần như cành phượng đỏ

Trong đông đảo đầm sen mở

Hương mon năm lan xa

Mầu mon năm rực rỡ

Tơ trời giăng kế bên sân

Cây bàng xoè trước ngõ

Đêm xanh vời trăng sao

Con ve kim cương lột vỏ

Con chim tha rác rưởi về

Tháng năm – mùa sinh nở

Tình yêu như tháng năm

Mang gió nồng nắng và nóng lửa

Lòng anh là đầm sen

Hay là nhành cỏ úa?

10, Chuyện Cổ Tích Về loài Người

Trời ra đời trước nhất

Chỉ toàn là con trẻ con

Trên trái khu đất trụi trần

Không dáng vẻ cây ngọn cỏ

Mặt trời cũng không có

Chỉ toàn là trơn đêm

Không khí chỉ màu sắc đen

Chưa có màu sắc khác

***

Mắt trẻ em sáng lắm

Nhưng chưa thấy gì đâu!

Mặt trời mới nhô cao

Cho trẻ em nhìn rõ

Màu xanh bước đầu cỏ

Màu xanh bước đầu cây

Cây cao bởi gang tay

Lá cỏ bằng sợi tóc

Cái hoa bởi cái cúc

Màu đỏ tạo sự hoa

Chim bấy giờ sinh ra

Cho trẻ em nghe giờ hót

Tiếng hót trong bằng nước

Tiếng hót cao bằng mây

Những làn gió thơ ngây

Truyền âm thanh đi khắp

Muốn trẻ em được tắm

Sông bước đầu làm sông

Sông yêu cầu đến mênh mông

Biển bao gồm từ thuở đó

Biển thì mang đến ý nghĩ

Biển sinh cá sinh tôm

Biển sinh rất nhiều cánh buồm

Cho trẻ em đi khắp

Đám mây cho bóng rợp

Trời nắng mây theo che

Khi trẻ em tập đi

Đường có từ ngày đó

Nhưng còn yêu cầu cho trẻ

Tình yêu với lời ru

Cho nên mẹ sinh ra

Để bế bồng chăm sóc

Mẹ mang đến tiếng hát

Từ mẫu bống loại bang

Từ mẫu hoa siêu thơm

Từ cánh cò hết sức trắng

Từ vị gừng khôn xiết đắng

Từ lốt lấm chưa khô

Từ đầu nguồn cơn mưa

Từ bãi sông cat vắng…

Biết con nít khao khát

Chuyện ngày xưa, ngày sau

Không hiểu là từ bỏ đâu

Mà bà về nghỉ ngơi đó

Kể mang lại bao chuyện cổ

Chuyện bé cóc, chị em tiên

Chuyện cô Tấm sinh sống hiền

Thằng Lý Thông ngơi nghỉ ác…

Mái tóc bà thì bạc

Con đôi mắt bà thì vui

Bà nói tới suốt đời

Cũng không sao hết chuyện

Muốn mang lại trẻ phát âm biết

Thế là tía sinh ra

Bố bảo cho biết ngoan

Bố dạy cho biết thêm nghĩ

Rộng lắm là phương diện bể

Dài là tuyến đường đi

Núi thì xanh và xa

Hình tròn là trái đất…

Chữ bắt đầu có trước

Rồi có ghế bao gồm bàn

Rồi gồm lớp tất cả trường

Và xuất hiện thầy giáo…

Cái bảng bởi cái chiếu

Cục phấn từ bỏ đá ra

Thầy viết chữ thật to

“Chuyện loài người” trước nhất

Hi vọng những bài bác thơ tình xuân diệu trên trên đây đã giúp bạn đọc thư giãn và bao gồm phút giây thiệt vui vẻ. Tình thân là thứ tình cảm thật thiêng liêng cùng chân quý, hãy biết trân trọng với giữ gìn một tình yêu đẹp ấy chúng ta nhé! Những bài xích thơ tình xuân diệu nhịp nhàng như thế lời mong nói của chúng ta gửi đến người yêu với bao tâm tư tình cảm và cảm tình đong đầy ngọt ngào ấy. Chúc các bạn vui vẻ