Bên Tóc Mai Không Phải Hải Đường Hồng Sstruyen

vận hên bất cập mỹ nhân trang, Thuỷ điện phong lai châu thuý hương.

Bạn đang xem: Bên tóc mai không phải hải đường hồng sstruyen

(1)Một cỗ hồng y, chầm chầm khoan thai, người vợ hướng khía cạnh về phía thềm ngọc, nhẹ nhàng hành lễ: “Dân nữ Đỗ Như ngâm bái loài kiến hoàng thượng, Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”Búi tóc như gió, tóc mai như sương, dung nhan tiên tử, tiếng nói yêu kiều uyển chuyển, rung hễ lòng người.Hoàng thượng hoàn thành lại một hồi mới mở miệng: “Đứng lên đi.”“Tạ hoàng thượng.” Đỗ Như ngâm vâng lệnh đứng dậy, đôi mắt sáng rõ, như có như không đưa mắt về phía ta với Nam thừa Diệu, chưa kịp lưu lại đã chớp nhoáng thu hồi, tương tự như ngọn cây Hải Đường yêu kiều đứng yên.“Quả nhiên là một trong nữ tử sắc nghệ tuy vậy toàn, có điều, ngươi là con gái nhi công ty nào? Sao Trẫm không từng gặp qua ngươi?” hoàng thượng nhìn cô bé lên tiếng hỏi.Đã là bạn bè của Ý Dương công chúa, phân minh chỉ có thể là tín đồ nhà quan tiền viên, có lẽ thế lực cũng không nhỏ, bằng không, sao có cơ hội nhìn thấy công chúa, lại còn được Ý Dương công chúa đích thân đem vào Thanh Hoà năng lượng điện hiến vũ.Đỗ Như Ngâm nữ tính đáp: “Phụ thân dân phụ nữ là Đỗ Phụng An, là tín đồ hầu ở Nội Các, ca ca của dân người vợ ở trong quân doanh có nhiệm vụ sắp xếp quân binh, dịch vụ thấp kém, nên chúa thượng chưa từng nghe qua.”Quan viên lớn nhỏ dại trong triều các như hồng mao, người hầu nghỉ ngơi nội các bất quá chỉ là quan lục phẩm, còn giữ lại chức vụ bố trí quân binh thì cũng chỉ là chén bát phẩm, hoàng thượng hiển nhiên là ko biết.Vì vậy đại vương chỉ chấp nhận như tất cả như không, mặc nhiên mở miệng: “Nhưng lại xuất hiện ngươi có vóc dáng tốt như vậy.”Tuy nhiên, chần chừ có phải chỉ vị Đỗ Như Ngâm gồm kỹ thuật nhảy đầm múa xinh đẹp, cho nên mới được Ý Dương công chúa nâng đỡ quá mức cho phép như vậy giỏi không.Đang suy nghĩ, nam giới Thừa Hi đang đem sáo ngọc vào tay giao mang đến cung cô gái đứng hầu phía sau, mỉm cười lắng đọng với hoàng thượng: “Phụ hoàng, trước kia không lâu, trong bữa tiệc sinh thần *sinh nhật* nữ giới nhi của vị đại thần thị vệ hoàng cung, nhi thần tình cờ quen cùng với Đỗ cô nương, khi đó nàng mang một điệu nghê hay vũ y đã rất có thể lấn át phần lớn hoa thơm cỏ kỳ lạ khác, cho nên nhi thần new nghĩ muốn mời Đỗ cô nương cùng nhau luyện tập, bây giờ dâng tặng ngay một điệu múa chúc mừng vào Thanh Hoà Điện, đo đắn phụ hoàng có ưng ý không?”Hoàng thượng lạnh lùng “Ừ” một tiếng, trầm dìm một lát, cũng chú ý về phía Đỗ Như Ngâm, mở miệng hỏi: “Vừa rồi ngươi múa, liệu có phải là ‘Chiếu Ảnh vũ’?”Đỗ Như Ngâm dịu dàng cười, tất cả phần ngượng ngùng lên tiếng: “Dân nữ như mong muốn nhìn thấy tập tranh mô rộp lại ‘Chiếu Ảnh vũ’ vào thư chống của Ý Dương công chúa, xứng đáng lẽ không nên tự đánh giá mình quá à tập dượt điệu múa truyền kì này, nhưng bởi tâm ý của công chúa đối với hoàng thượng, đối với dũng sĩ phái mạnh Triều đã có tác dụng thần cảm động, lúc này mới cả gan bêu xấu.”Hoàng thượng loáng gật đầu, mặc nhiên nói: “Có thể múa được như vậy, cũng chính là hiếm thấy, một hồi mang đến nội vụ lấp lĩnh thưởng.”Đỗ Như ngâm quỳ xuống lĩnh chỉ tạ ơn, vầng trán hạ xuống, lòi ra chiếc gáy thanh tú, làn domain authority trắng nõn mềm mại như son, phấn trang tinh tế.Thái giám nội vụ tủ phụng chỉ gửi nàng ra khỏi Thanh Hoà điện lĩnh thưởng, bữa Lễ Chúc Mừng này cũng cho lúc hạ màn.Nếu chúa thượng đã lên tiếng căn dặn, tối nay phái nam Thừa Diệu chỉ hoàn toàn có thể ngụ lại Dục Thuận điện của Tử tởm cung.Thái giám vào cung sớm sẽ tiến cho thu dọn tiệc rượu, cấp tốc nhẹn dìu một mặt Nam thừa Diệu đang say như chết, tiếp nối thận trọng cách về phía Dục Thuận Điện.Theo như quy cũ, ta chẳng thể ngủ lại vào cung, cơ mà Nam thừa Diệu giả dụ như vẫn say túng tỉ, thân là Tam vương phi, mặc dù biết rõ hắn chỉ sẽ giả say, nhưng lại về tình về lý, ta đều yêu cầu đi cho Dục Thuận Điện trông nom, đợi đến khi hắn ngủ say mới hoàn toàn có thể hồi phủ.Vì vậy, cho dù mỏi mệt vô cùng, ta cũng chỉ có thể theo chân những phi tần phu nhân, trước tiên mang đến sảnh trước của Thanh Hoà Điện sử dụng qua trà sinh hoạt ‘Thanh Yến Sảnh’, chờ thái giám dẫn đường mang nha hoàn của các phủ đến.Trong mắt chủng loại thân như ẩn chứa thiên ngôn vạn ngữ, nhưng bây giờ lại không thích hợp để nói ra, bước tới cũng không được, chỉ hoàn toàn có thể ngồi giải pháp mấy sản phẩm ghế, xa xa chú ý về phía ta với Diễm nhi đang ở gian trong.Trong lòng không yên, cũng không có tâm trạng nói chuyện, mà lại lại nghe thấy Diễm nhi ở ở bên cạnh bỗng nhiên há miệng to hỏi: “Tỷ tỷ thấy Đỗ Như dìm vừa múa sinh sống Thanh Hoà Điện kia núm nào?”Ta thuận miệng đáp: “Đỗ cô nương sắc nghệ song toàn, điệu múa tê thật siêu đẹp.”Diễm nhi khẽ cười: “Nữ nhi của một tên fan hầu nho nhỏ tuổi trong nội các, bây giờ lại hoàn toàn có thể nổi bật như vậy, chẳng qua tín đồ lợi sợ hãi thật sự chính là vị Ý Dương công chúa kia của chúng ta.”Cho dù các giọng nói của con gái rất nhẹ, dẫu vậy bất giác ta vẫn chú ý xung quanh, may là các vị mệnh phụ phần đông đoan thiết yếu ngồi ngơi nghỉ gian ngoài, mà các tần phi công chúa sống gian trong mọi đang vây xung quanh Ý Dương công chúa nói cười, cũng không tồn tại ai chăm chú đến tiếng nói của chúng ta.Diễm nhi giống như không nhận thấy động tác của ta, nên vẫn hờ hững hồn nhiên như trước, khẽ cười cợt chế giễu, sau đó mới nói: ” . . . Hoàng tử công chúa sinh hoạt Thiên gia, không có một ai chưa phải là ngọn đèn cạn dầu, ghê Hồng ca, Chiếu Ảnh vũ, tỷ tỷ, tỷ đề nghị cẩn thận.”Trong lòng trầm xuống, từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, ta luôn cố ý phớt lờ sự bất an bi lụy ở trong lòng, nhưng lại hiện tại, một câu nói của nữ đã ép buộc ta ko thể liên tục tránh né.Đúng vậy, ta ko tin đó là sự trùng hợp.Nếu như nói, lúc đầu nhìn thấy tầm mắt của Ý Dương công chúa và Đỗ Như dìm như bao gồm như ko ném về phía phái nam Thừa Diệu, ta còn tưởng rằng phiên bản thân quá đa nghi, nạm nhưng, lúc tiếng nhạc “Kinh Hồng ca” vừa vang lên, khi bệ hạ nói ra cái brand name “Chiếu Ảnh vũ”, ta tức thời biết, tất cả những chuyện này không còn đơn giản, chỉ là, ta thiệt đoán không ra, đến cùng thì chổ chính giữa ý của các thiếu nữ là gì.Ta ko nói gì, nhưng Diễm nhi chỉ hơi hạ xuống ánh mắt, dịu vươn tay êm ả dịu dàng xoa lên bụng của mình, khẽ cười lên tiếng: “Nhị tỷ, hối hả có một đứa trẻ con đi, ngay lập tức khi, tỷ cảm thấy đã không còn điều gì có ý nghĩa, thì không nhiều nhất còn tồn tại nó, đó là điều hoàn toàn thuộc về tỷ —-”Giọng nói của thiếu phụ đột nhiên hoàn thành lại, bàn tay vốn đang vuốt lên bụng của bản thân mình cũng thoáng dừng lại, tuy rằng chỉ với trong chốc lát, sau lại điềm nhiên mỉm cười, 2 tay trắng tinh như ngọc êm ả dịu dàng phủ bên bụng, như là như, mong giữ đem một bảo vật quý giá tuyệt nhất trên cầm gian.Giọng nói của nàng, sâu nặng kiên quyết mà nhu hoà, dịu dàng êm ả mà vững tiến thưởng như biển khơi sâu: “Con của ta, ta một mực sẽ toàn trung khu yêu yêu thương nó, sẽ không để nó yêu cầu chịu đựng các gì mà mẫu mã thân đã cần trải qua.”Ta ngẩn ra, vẫn chưa kịp lên giờ đồng hồ hỏi, tức thì thấy thái giám dẫn đường mang đến những tỳ nàng theo hầu vốn không thể vào Thanh Hoà Điện bắt buộc đứng ngóng ở cẩn thận vi thiên quán bước vào Thanh Yến Sảnh, Sơ Ảnh , Ám Hương và Bích Chỉ đều sở hữu trong số đó. Diễm nhi cũng không tiếp tục nói thêm gì, nhanh chóng đứng dậy, ta cũng đành âm thầm thu lại lời mong muốn hỏi, sở hữu theo Sơ Ảnh ra khỏi Thanh Yến Sảnh, trở về phía Dục Thuận Điện.Tới Dục Thuận Điện, phái nam Thừa Diệu vẫn nằm ngủ nghỉ ngơi Đông Noãn các, ta định cách vào, lại mơ hồ nước nghe thấy tiếng lọ đựng hoa vỡ xen lẫn với giờ người ồn ã ở Tây Noãn các truyền đến, vị ma ma quản lý Dục Thuận Điện chớp nhoáng phân phó nhị tiểu cung nữ giới ở phía sau trải qua xem, kế tiếp mới công bố cười nói với ta: “Cũng may Tam năng lượng điện hạ rất dễ hầu hạ, bạn đã ở nghỉ, giả dụ như kiểu như với Lục điện hạ sinh sống Tây Noãn các, vương vãi phi rất có thể sẽ vất vả, nô tỳ thấy, Trương trắc phi của Lục năng lượng điện hạ e là không quá nửa tối cũng không thể quay về phủ.”Ta loáng thoáng nghe thấy từ bỏ Tây Noãn những truyền mang đến tiếng phụ nữ tử vừa bất lực vừa cố gắng khuyên nhủ mong xin, không khỏi mỉm cười, giả dụ như nam giới Thừa Diệu cũng học hành Lục đệ của hắn, vậy thì một hồi trả say này lại càng tương tự thật hơn, coi như, đây là một cuộc khảo nghiệm test xem năng lực biểu diễn của hắn, cơ mà ta cũng đề nghị tận lực chịu đựng hành hạ.Vừa nghĩ, vừa nhìn về phía ma ma nói một tiếng “Làm phiền”, liền dẫn Sơ Ảnh nhẹ nhàng phi vào Đông Noãn các.Bên trong Đông Noãn các, nam giới Thừa Diệu đang nằm ngủ, ánh nến hơi sáng rõ, mành giường lấp xuống.Thái giám đứng hầu phía bên ngoài giường thấy ta cách vào, tầm dáng phục tùng thu mắt, im re cúi bản thân hành lễ, sau đó nhẹ nhàng giúp ta gạch lên mành giường.Ta đi đến bên giường, ngồi xuống, phái mạnh Thừa Diệu nhắm mắt nằm yên, khá thở đa số đều, nhan sắc mặt bình lặng, tuy nhiên biết rằng rộng phân nửa là hắn không tồn tại ngủ, nhưng bởi vì ngại fan ngoài, đề xuất ta vẫn vươn tay góp hắn kéo lại chăn.Một tay thanh thanh nhất cánh tay đã để phía bên ngoài chăn của hắn, một tay kéo chăn đắp lên, đang định thu hồi cánh tay của mình, nhưng không ngờ lại bị hắn giữ lại chặt.Ta giật mình, theo phiên bản năng cần sử dụng sức rút tay, nhưng hắn lại không hề buông, lòng bàn tay ấm áp mạnh mẽ.Còn cách rèm giường, lại được chiếc chăn che lên, nên không có ai nhìn thấy hành vi của chúng ta, hắn vẫn nhắm mắt như trước, giống như đang ngủ, tuy thế mà khoé môi lại hơi hơi cong lên.Ta bắt buộc lên tiếng, lại không dám có hành vi gì vượt mạnh, gồm trừng mắt hắn cũng không quan sát thấy, bất giác vừa cảm thấy bi đát cười vừa lúng túng, đã lúc chần chờ phải có tác dụng sao, hắn đã từ từ vươn bàn tay tê đến, sử dụng cả nhị tay cố kỉnh lấy tay của ta, tương đối siết chặt, sau đó chậm trễ buông ra.Ta ngơ ngẩn, hành động này của hắn cụ thể là gồm ý trấn an, ta đọc hắn là đang mong nói ta không cần thiết phải lo lắng, mà lại ta thật chần chờ rồi sẽ sở hữu chuyện gì xảy ra.Chậm rãi thu hồi cánh tay từ bên dưới chăn, ta đưa góc nhìn vào khuôn mặt của hắn, vẫn nhắm hai mắt như trước, nhan sắc mặt trầm ổn định bình tĩnh.Tiểu thái giám đứng hầu lại buông mành xuống, chính vì vậy ta chỉ rất có thể đè nén sự ngờ vực cùng không yên tâm ở trong lòng, đưa Sơ Ảnh rời ra khỏi Dục Thuận Điện.Thái giám dẫn đường nắm theo đèn lồng chuyển ta và Sơ Ảnh đến phía bên ngoài cửa cung, ở đó, xe ngựa chiến của Tam vương che đã đứng hầu tự sớm.“Khăn tay của ta! Khăn tay của ta đâu mất!”Đi được một đoạn, đùng một cái Sơ Ảnh hốt ha hốt hoảng kêu lên, ta vẫn luôn đắm chìm trong để ý đến của mình, bỗng nhiên bị phái nữ hù doạ.Chuyện đột ngột xảy ra, và lại đang ở bên phía trong hoàng cung, ta vốn định nói thiếu phụ vài câu, nhưng thấy được nàng nôn nóng đến nỗi khoé đôi mắt ửng hồng nên cuối cùng cũng không nhẫn tâm, ngược lại còn hỏi: “Em mặt đường vội, khăn tay nào không thấy?”Giọng nói của nữ mang theo tiếng nức nở: “Chính là khăn tay mà lại em với Ám Hương mọi người có một chiếc, cơ hội ở ưng chuẩn vi thiên quán, cả hai còn lấy ra xem, nhưng mà mà, hiện tại lại ko thấy, tè thư, em phải làm thế nào bây giờ?”Ta biết mẫu khăn kia quan trọng thế nào với Sơ Ảnh, lưu ý đến một lát, tức thì nói với thái giám dẫn đường: “Khăn tay tê rất hoàn toàn có thể đã rớt ở chăm chú vi thiên quán, có tác dụng phiền công công đưa bầy ta mang lại xem.”Tiểu thái giám kia nôn nóng quỳ xuống: “Xin vương vãi phi tha mang lại nô tài! thông qua vi thiên tiệm là nơi nhơ bẩn của bọn hạ nhân, trường hợp nô tài chuyển Vương phi đến đó, tuyệt nhất định sẽ ảnh hưởng Từ công công tiến công chết!”Nương theo tia nắng từ mẫu đèn lồng, hiện ra một gương mặt vô thuộc non nớt, trong cả tiếng nói cũng run rẩy, chắc là vừa vào cung không lâu cần bị thái giám tổng quản quản chế nghiêm khắc, lá gan thiệt nhỏ.Ta cũng không thích làm cạnh tranh hắn, liền há miệng to nói: “Khăn tay này siêu quan trọng, không bằng ta ngóng ở đây, công công chuyển tỳ người vợ của ta cho Duyệt vi thiên quán tìm qua, công công thấy nuốm nào?”“Điều này . . .” Hắn vẫn đang còn chút bởi dự.Vì nắm ta kiên trì báo cáo lần nữa: “Làm phiền công công.”Hắn nhìn ta, lại quan sát nét mặt cuống quýt như ao ước khóc của Sơ Ảnh, đo đắn gật đầu, lưu ý đến một lát rồi vươn tay chỉ về phía hoàng cung đang sáng bừng ánh đèn từ thời điểm cách đây không xa: “Tam vương vãi phi, phía trước chính là Sướng Âm cung của Ý Dương công chúa, giỏi là để nô tài chuyển Vương phi đến nơi sống của công chúa ngồi một lát, ngóng nô tài dẫn vị cô nương này kiếm được khăn tay sẽ trở lại đón vương vãi phi.”Ta khẽ cười: “Công công không cần bận tâm lắng, ngươi cứ có Sơ Ảnh đi tìm kiếm khăn tay là được, kia là chỗ ở của Ý Dương công chúa, Bổn cung đã tự đi đến.”Dù sao Sơ Ảnh cũng theo ta từ bỏ lâu, nắm rõ với tình cách của ta độc nhất định sẽ không bước vào náo nức Âm cung, tuy thế lại quan trọng vạch trần, cần chỉ nhỏ giọng hỏi một câu: “Tiểu thư, 1 mình người thật sự không vấn đề gì chứ?”Ta vỗ vỗ tay nàng: “Mau đi đi, nếu không tìm thấy ở ưng chuẩn vi thiên quán, em bắt buộc mau trở về, sinh hoạt trong hoàng cung quan trọng làm loạn, sau khoản thời gian trở về chúng ta sẽ liên tiếp nghĩ cách.”“Tiểu thư im tâm, đặc điểm này nô tỳ đọc rõ.”Nàng gật đầu đi theo tên tiểu thái giám kia, ta vô ý bước vào Sướng Âm cung, lại không có đèn lồng chiếu sáng, nên có thể tuỳ ý bước chậm trong trơn tối.Nhưng mà, ko được lặng tĩnh bao lâu, liền nhìn thấy từ thời điểm cách đây không xa gồm ánh đuốc đang chầm lờ lững đi về phía hân hoan Âm cung, ta nghĩ hôm nay đang một thân một mình, bất luận bạn đến là ai, nếu gặp mặt phải cũng cạnh tranh tránh khỏi đề xuất phí giải thuật thích, lại càng không tiện cùng người khác nói chuyện, vì vậy liền phụ thuộc bóng tối, ẩn thân phía sau một tảng đá lớn bên hồ.Trong một lát, giọng nói già nua của một ông lão có theo vẻ đắc ý không hề che cất truyền vào vành tai của ta: “. . . Tuy nhiên ta ở bên ngoài, tuy nhiên cũng nghe nói một điệu múa của ngâm Ngâm khiến cho cả sảnh đường khủng tiếng khen ngợi, cuối cùng cũng không phụ lòng ta và mẫu mã thân của ngươi từ bé dại đã dạy ngươi nỗ lực kỳ thư hoạ, thanh nhạc vũ đạo . . .Công chúa năng lượng điện hạ, chưa hẳn là thần khoe khoang, tuy nhiên tiểu nữ giới của thần nhưng múa nếu đối chiếu với Tang chiêu tập Khanh, đệ tuyệt nhất vũ cơ của phái mạnh Triều, e rằng chỉ gồm hơn chứ không kém, cả gan nói một câu, dù là trong Tử gớm cung, chỉ sợ hãi cũng không tồn tại mấy người có thể so sánh .

Xem thêm: Giáo Trình Logistics Và Vận Tải Quốc Tế Pdf /Prc/Mobi/Epub, Logistics Và Vận Tải Quốc Tế

. .”“Phụ thân.” Giọng nói dịu dàng mềm mại mang theo vẻ mặc nhiên kiên trì, cắt ngang người đang nói: “Tang chiêu mộ Khanh danh chấn thiên hạ, cũng ko phải chỉ cần dựa vào chuyên môn múa tốt là được. Hơn nữa, phái nữ là đàn bà tử thanh lâu, ca hát dancing múa chính là việc quan trọng, tuy vậy khi vào hoàng cung, vào thiên gia, gắng kỳ thư hoạ thanh nhạc vũ đạo, rất nhiều tài nghệ kia cho dù có quan trọng, nhưng rất có thể cũng không tồn tại chỗ để dùng. Hồ hết thiên kim công ty quan, tốt những phụ nữ tử trong hậu cung này, có tín đồ nào là không tồn tại một tài nghệ làm sao đấy, thậm chí là là còn các hơn? người nghĩ rằng, bây giờ Khánh phi nương nương dành được ân vinh khiến cho vạn người hâm mộ này cũng chỉ vì cô gái biết thổi sáo vẽ tranh thôi sao? Trong buổi tiệc Trung thu ngắm trăng, không phải Tam vương phi chỉ bằng một khúc gớm Hồng, một tiếng bầy tươi rất đẹp đã khiến bốn phương bỡ ngỡ hay sao, vì vậy phụ thân, con đường trong tương lai của dìm Ngâm còn cực kỳ đài, trường đoản cú nay sau đây người cũng chớ nói đa số lời như vậy.”Giọng nói của Ý Dương công chúa hơi gồm ý cười, vang trong tối tối: “Đỗ nội thị, ngươi nhìn xem, có phải thiếu phụ nhi của ngươi phát âm chuyện rộng ngươi không!”Đỗ Phụng An kia nôn nóng đáp: “Hạ quan xứng đáng chết, hạ quan lại biết sai, xin Công chúa năng lượng điện hạ trách phạt!”Ý Dương công chúa mỉm cười khúc khích: “Đỗ nội thị sai ở đâu chứ? Ngươi sinh được một phụ nữ nhi xinh đẹp như ngọc chũm này, lại tận trung với ta, ta ko ân thưởng, trái lại còn trách phạt, chưa phải là không minh bạch trắng black hay sao?”“Hạ quan không dám. Hạ quan không đủ can đảm . . .” Đỗ Phụng An vẫn luôn vâng vâng dạ dạ.Ý Dương công chúa cũng không xem xét hắn, lập tức công bố với Đỗ Như Ngâm: “Hôm nay đã và đang muộn, ngươi lại vừa thừa nhận thưởng, để tránh miệng lưỡi nắm nhân, ta cũng thiết yếu giữ ngươi ngơi nghỉ lại vui miệng Âm cung. Sáng sớm sau này ta đang phái người đến phủ để tiếp ngươi, ngươi cần trang điểm thật tỉ mỉ, đêm nay Tam ca ngủ lại Dục Thuận Điện, sáng sớm mai phụ hoàng khăng khăng sẽ điện thoại tư vấn hắn mang lại Di Lan Hiên cần sử dụng tảo thiện *bữa sáng*.”Giọng nói của Đỗ Như Ngâm tương tự như hoàng anh được xuất cốc, khe khẽ êm ả dịu dàng vang lên: “Ngâm Ngâm hiểu rõ, chỉ cần công chúa, vừa rồi trong bữa tiệc Ngâm dìm thấy Tam điện hạ sẽ say, đến nên băn khoăn lo lắng người không nhận thấy Ngâm ngâm múa ‘Chiếu Ảnh vũ’.”“Say rượu thì cũng còn tía phần tỉnh, huống chi Tam ca của ta của chưa phải là fan bình thường, bởi không sao lại xứng đáng để ta nhọc lòng như vậy. Trước đó hắn luôn lánh nặng tra cứu nhẹ, không còn cự tuyệt, cũng không tiếp nhận, rất gay gắt, tuy vậy có một lần, ta thăm dò, thì hắn lại không tiếp tục cự tuyệt.” Ý Dương công chúa mỉm cười một cái: “Cho mặc dù thật sự hắn không quan sát thấy, ngươi cũng không phải bận tâm lắng, ngươi bao gồm khuôn mặt sắc nước hương thơm trời, chính là vũ khí giỏi nhất.”Đỗ Như ngâm yêu kiều mà lại cung kính đáp: “Ngâm Ngâm phụ thuộc sự thu xếp của công chúa.”Ý Dương công chúa mặc nhiên mỉm cười: “Thời điểm cũng không thể sớm, trước tiên các ngươi theo tiểu Lộ Tử xuất cung, hãy nhớ là chuyện ta dặn dò, sau khoản thời gian trở về đề nghị nghỉ ngơi thiệt tốt, ngày mai mới có khí sắc.”“Ngâm Ngâm hiểu rõ, tạ công chúa chỉ bảo.”Khi ánh lửa từ từ khuất xa, bao gồm lẽ phụ vương con Đỗ gia đang rời khỏi, tiếng nói của Ý Dương công chúa lại thản nhiên vang lên một lần nữa: “Mong rằng, chị em có thể dứt tốt, ko uổng tầm giá ta đang hao trọng tâm suy nghĩ.”Một giọng nàng tử thông minh tiếp lời: “Công chúa, chỉ phụ thuộc vào một mình nàng, nô tì cảm thấy có chút không yên.”Ý Dương công chúa nói: “Cũng không còn cách nào khác, vốn dĩ mộ Dung Liễm có quan hệ tốt nhất với Tam tẩu của ta, trường hợp ta gả đến hắn, phân minh sẽ thân mật hơn một chút ít với Tam ca, nhưng bây giờ chỉ có thể trông hóng vào quân cờ Đỗ Như Ngâm.”“Mộ Dung Liễm cơ thật sự phân vân phân biệt tốt xấu!”“Tuy là như vậy, nhưng lại khi hắn có tác dụng như thế, bạn dạng thân ta lại có vài phần thiệt lòng tán dương hắn, và đúng là một nam giới tử biết gánh vác, tuy nhiên mà, gạt bỏ —” Ý Dương công chúa lại điềm nhiên mỉm cười: “Chỉ bao gồm điều, Hi nhi, Đỗ Như ngâm này cũng ko phải là 1 trong người đối chọi giản, theo như tin tức của tiểu Lộ Tử, tự trước tới lúc này nàng luôn luôn khiêm tốn an phận, dẫu vậy trong bữa tiệc sinh thần ở Hoàng Y Viện nàng lại cố gắng thể hiện không còn tài năng, ngươi có biết thiếu nữ làm vì vậy chẳng qua là vì hy vọng thu hút sự để ý của ta xuất xắc không?“Công chúa vừa nói như vậy, làm nô tỳ cũng thực sự nhận thấy điều này.”“Ta tận dụng nàng để lôi kéo Tam ca, người vợ không phải vẫn muốn lợi dung ta để núm gắng đổi khác vận mệnh của bản thân hay sao —-cho mặc dù Tam ca cần thiết cho con gái danh phận, nhưng mà nhất định vẻ vang phú quý là chẳng thể tránh khỏi. Còn trường hợp thủ đoạn của thiếu phụ lợi sợ hãi một chút, khiến cho Tam ca của ta dụng tình rộng một chút, nạp phái nữ làm thiếp, vậy đó chính là tôn vinh mà phái nữ nhi của một tên fan hầu nho nhỏ trong nội những cho mặc dù có nghĩ cũng không dám nghĩ đến.”“Nô tỳ thấy Đỗ Như ngâm này, chính xác là một bạn thông minh, cứng cỏi rộng so với phụ thân nàng ta nhiều. Chỉ là công chúa, người vì Tam năng lượng điện hạ cơ mà nhọc lòng, vạn tốt nhất . . .”“Không bao gồm vạn nhất.”Ý Dương công chúa quyết đoán cắt ngang lời thị đàn bà kia: “Kim lấn khởi thị trì trung đồ (2), tuyệt vời và hoàn hảo nhất ta không quan sát lầm —cho nên, sẽ không tồn tại vạn nhất.”