BÍ MẬT SIÊU THẦN BÍ CỦA LỌ LEM

Một mẫu bìa truyện trông thiệt là dễ dàng và đơn giản và thông thường.

Bạn đang xem: Bí mật siêu thần bí của lọ lem

Nhưng thiệt ra, nó bao trọn một câu truyện trong ấyCó thấy cô nàng tóc rubi không? Khuôn khía cạnh cô ta rất bi thương cùng bi thiết.Có thấy đôi cánh đằng sau sống lưng cô ta không? Nó chưa phải của cô ý ta đâu. Vì phía sau cô ta, còn tồn tại một thiên thần khác.….Trong truyện '' Lọ Lem “, hẳn là nhân trang bị bạn nữ chính ” Cinderella ” sẽ không còn chạm mặt được hoàng tử trường hợp thiếu bà tiên giúp đỡ.Trong trên đây, thì cô nàng tóc rubi tê chính là một ” Cinderella ” nhút yếu, dễ thương cùng lương thiện nay.Còn vị thiên thần tê, trợ thời chỉ ra rằng bà tiên đi.…Trong truyện ” Bí Mật Siêu Thần Bí Của Lọ Lem “, cái nhưng tôi hy vọng nhắm đến chưa phải con bạn Lọ Lem kia, mà đó là ” cô tiên ” của họ.Ai cũng cần phải có một câu truyện riêng bản thân. Và suy mang đến thuộc, thì dòng kết vẫn luôn là cả bà tiên cùng nhọ nhem phần đông hạnh phúc.Chỉ là truyện hơi ngược đời và có chút ít nhân tố trọng tâm linc. Một vài chương phát âm đêm tối chắc hẳn rằng vẫn khiến các bạn sợ hãi.Nhưng thật ra nó vui nhộn cùng tươi sáng lắm! Nhỏng dòng bìa này này.Chữ ” Lọ Lem ” được ấn đậm vậy thôi chđọng loại mà người sáng tác ao ước các bạn để ý là chữ ” Bí Mật ” tê tề.
“Thùy Anh!!!“ Mới sáng sủa nhanh chóng, đã trở nên một giờ quát thét làm cho mất đi sự yên ổn tĩnh vốn bao gồm. Thật ra, fan kia đã lặp đi tái diễn cái thương hiệu đó tương đối nhiều lần rồi, nhưng lại chắc hẳn rằng là lần này, nó mới thực thụ tất cả tính năng. Cô bật dậy: “Dạ! “ một tiếng. Dù đã ngáp ngủ, cùng có vẻ như gì đó không cam lòng một chút nào tuy thế ai đó vẫn đề nghị đáp lại, bằng một chất giọng nghe dường như dịu dàng mà lại yếu ớt. “Mày dậy chưa hả? Bữa sáng vẫn không nấu ăn là sao? Nhà cửa thì không sạch thỉu!“ Rõ ràng fan nào này vẫn chưa xuất hiện ý định buông tha, nhằm Call tới như thế mới chịu dậy, bảo sao lại không bực? Chất giọng the thé của một người đàn bà ngoa ngoắt nghe thật chối tai: “Muộn lắm rồi đó.”“Dạ! Con xuống ngay lập tức dì ơi!“ Ai kia sẽ bong khỏi chóng, vẫn liên tiếp đáp lại khôn xiết dìu dịu, cực kì ủy tạ thế. Vậy đấy mà lại bố giây sau đã không kiềm chế được mà phi cả cái gối vô góc cửa, nghe “ bịch “ một giờ đồng hồ vô cùng dịu, khôn xiết êm. Và ai đó có vẻ cực kỳ, rất, vô cùng tức giận : “Dậy! Dậy! Dậy! Con bà nó!“ Và trong lòng nlỗi ý muốn hét lên “A A A” mấy giờ đồng hồ cho đang tuy thế thiệt tiếc nuối là góc cửa gỗ mỏng manh trêи tầng áp mái này có vẻ phương pháp âm ko tốt đến lắm yêu cầu thôi dẹp đi cho rồi . Phải rồi! Thùy Anh! Cái thương hiệu chết tiệt đó. Lúc ngủ cô gồm nghe thấy, tuy vậy cứ đọng tưởng chưa phải là gọi mình. Bởi vì nó có phải thương hiệu cô đâu!!! “Nkhô nóng lên!“ Vẫn là dòng giọng hống hách đấy. Ai đó nghe cơ mà ước ao dancing ngã ra hét lên số đông câu bậy bạ độc nhất vô nhị. Nhưng cũng đành thôi! Bỏ vào nhà dọn dẹp và sắp xếp ngừng hoạt động mẫu “rầm“. Làm nhỏ mèo nhỏ dại chui dưới gầm chóng nãy giờ hại mong muốn chết khϊế͙p͙. *********************Cô chưa hẳn là Thùy Anh, càng chưa hẳn là con bé nhỏ góp vấn đề mang lại công ty này!Mà mang lại dù có đề xuất đi nữa thì với tính phương pháp của cô ấy, cô khăng khăng sẽ mang đến bà mẹ kế ngoài tê một trận! Thật đấy! Vợ lẽ mà lại lếu hơn cả bà xã cả . Đến bé riêng biệt của ông xã cũng dám bắt nạt. Tức! Tức! Tức! Cô vừa gặm bánh mỳ vừa lẩm nhẩm, phương diện hết cau gồm lại biến thành mỉm cười mỉa. Muốn gặm nát mẫu bánh luôn! Mà cái “ kịch bản “ này nghe quen lắm! À, tương đồng truyện “ Lọ Lem “ chứ đâu. Vậy “ cô ta “ hẳn là 1 trong “ Cinderella “ phiên phiên bản lỗi rồi. Người đâu nhưng mà hiền lành, hiền, vừa hiền vừa lành vừa dễ bắt nạt. Toàn để bà dì kia cưỡi lên đầu, lên cổ. Bảo sao nhưng hồi bé cô ko ưa truyện cổ tích công chúa. Mấy cô công chúa toàn đẳng cấp đáng yêu nhu nhược, giận dữ chết lên được! Tuổi thơ thiệt dữ dội đi!Mỗi tội “ kịch phiên bản “ lần này có chút ít không giống rồi. Trnghỉ ngơi lại với sự việc chính. Sau đây sẽ là mẩu chuyện vô-cùng-hoang-con đường dẫu vậy lại không-hoang-đường chút nào! Thật ra, cô chưa phải công ty của cái xác này. Lại càng chưa phải bị hoán đổi xác hình trạng “cực kỳ tình cờ“ với “cô ta“đâu. Mà là bị bắt nhập vô chiếc xác này thì gồm. Hôm đấy, cô tung ca về muộn. Thế quái ác nào lại bị bất tỉnh ngất thân đường. Sau đó, trong những lúc si, chừng như cô bị một bàn tay vô hình như thế nào đó kéo dậy. Là kéo“ Hồn“ cô dậy, ra khỏi xác luôn. Cái biểu cảm dịp đó của cô ấy không liệu có còn gì khác dại hơn. trước hết là phân vân linc hồn mình đã trở nên lấy ra ngoài xác, cứ đứng đằng sau quan sát đám fan qua đường vây xung quanh “ cô “ không còn hỏi han rồi lay lay, lại còn cả chụp hình up facebook các giao diện, những hình trạng. Cái cảm hứng đó…thiệt vô cùng hồi hộp cơ mà. Cô nhào tới, hét lên, thủ túc khua lăng loàn. Sau kia hình như thấy bản thân như bầu không khí trong đôi mắt bạn khác, trọng điểm lại càng thêm rối loạn . Rồi lại còn tảo ra demo đụng vào tay bạn khác, tuy vậy trong khi thấy bàn tay mình xuyên qua cả người kia, thì đúng là đơ toàn tập. Là há hốc, là bỡ ngỡ. Không biết chuỵên gì sẽ xảy ra nữa! Ô ô! Cmối tình huyết này như thể phlặng quá, cô đầy đủ sợ hãi rồi. Nên nếu thật sự là bay xác, thì nhập lại là chấm dứt. Cô nhào cho tới, quyết định thử đụng vào “cô“. Trong phyên ổn thường xuyên là như thế nhưng mà. Đúng mẫu thời gian đấy, thoải mái và tự nhiên xác cô mở to mắt. Cũng là dòng cơ hội mà cô nhào cho tới chiếc xác, rồi bị tiến công nhảy ra văng khắp cơ thể xuống đất. Tiếp tục tởm hoàng cấp độ 2.Nhìn “cô“ bật dậy, sẽ loay hoay xoa đầu, gãi tay, vẻ mặt đần ngơ nhỏng đúng rồi mà lại thấgiống hệt như chết chôn! “Cô“ vùng dậy, lễ phxay cảm ơn những người bao quanh rồi đi thẳng liền mạch một mạch. Người qua mặt đường tản dần ra. Phía sau, ai này cũng lẽo đẽo đi theo, thậm chí còn đi ngang sản phẩm với “cô“. Phải tận mắt nhìn thấy đó là xác bản thân new tin được mắt không xẩy ra lóa. Tóc xõa có chút ít rối. Đôi đôi mắt vô hồn. Bộ quần áo công sở full bộ giá bán 200k mới tậu mấy hôm trước. Thêm vài ba dòng nhọt mới khám phá ra lì lì tức thì trước ngán. Đúng chuẩn chỉnh là cô rồi.

Xem thêm: Tổng Hợp Tranh Tô Màu Biển Báo Giao Thông Dành Cho Các Bé, Tô Màu Biển Báo Giao Thông

Hơ! Phim cô coi không tồn tại nhắc tới diễn biến này. Vậy thì cô buộc phải làm sao bây giờ? Đi theo “cô“đến tận một khu dã ngoại công viên tận ngoại ô đô thị Hà Thành, hơi là vắng vẻ vẻ! “Cô“ ngồi xuống ghế đá sát gần đó. Vuốt lại mái đầu, quan sát bao phủ, rồi cù ra nhìn chăm bẳm ai đó, giống như rất có thể thấy được người nào đã hiện diện. Rồi cũng báo cáo, thiệt bất ngờ: “Ngồi vào chỗ này đi. Tôi biết các bạn theo tôi nãy tiếng mà lại.“ Hơi choáng , cơ mà rồi vẫn lẳng yên ổn ngồi xuống. “Tôi không nhìn thấy bạn, không nghe thấy bạn, nhưng lại tôi biết chúng ta tại đây. Có lẽ đó là hệ trái sau 2 tiếng đồng hồ làm cho hồn ma ko xác. “ ‘Cô' chậm trễ nói. Cực kì nhỏ tuổi vơi và dịu dàng êm ả. Đúng là giọng của cô rồi, nhưng mà tín đồ này thốt lên bằng chiếc từ thời điểm cách đây, nghe cũng thật lạ lẫm, cũng có thể có chút ít lạ lẫm. Cô ta là ai hả? Sao lại ngơi nghỉ vào xác này?“Tôi tên là Thùy Anh.“ “…“ Ai quyên tâm cô thương hiệu gì chứ?? Trả xác phía trên. “Tôi 24 tuổi , giỏi nghiệp cử nhân ĐH A.“ “…“ Rồi, một cô bé hợp lý đề nghị có đức một chút, giật xác người ta là hành động vi phạm pháp mức sử dụng đấy. “Thật ra tôi là 1 trong những tiểu thư bên giàu.“ “…“ Vậy thì liên tục về cùng sống vào tòa lâu đài đi. Cô chỉ là 1 trong những nhân viên cấp dưới quèn, xác của cô ý mà một tiểu tlỗi cũng thèm cầm cơ à? Thùy Anh ngửa đầu mỉm cười, khôn xiết nhạt: “Thật chẳng sung sướиɠ gì cả. Mẹ tôi mất sớm, thân phụ tôi cưới vợ mới. Bà ta … bà ta …“ “…“ Hồn ma vô tình nào đó sẽ bày ra loại vẻ mặt rất là ko quyên tâm. Một giọt nước đôi mắt rơi xuống , khiến cho cô đột nhiên sững tín đồ. “Bà ta … bà ta … Bà ta luôn coi tôi như một con nhỏ xíu giúp câu hỏi. Mang tiếng là bé vợ cả mà không bằng dòng móng chân bé bà xã lẽ. Sớm tối bhình họa mắt thao tác làm việc nlỗi một cô hầu thực thú. Từ hồi tôi 14 rồi cơ … Cũng đã có 10 năm …“ và chũm là Thùy Anh nhảy khóc. “Tôi đã nhịn, nhịn 10 năm. Đã hết sức ngoan ngoãn làm theo đông đảo mệnh lệnh của bà ta…Nhưng cho tới ngày từ bây giờ, người tôi yêu thương tuyệt nhất, cũng bị phụ nữ bà ta cướp… Cô thiếu hiểu biết nhiều được, trong khi thấy anh ấy đi sát bên người con gái không giống, cơ mà này lại còn là em mình, âu ấu yếm yếm tôi đã đồ gia dụng vã ra sao đâu …“ Cô ta cđọng hu hu khóc nhỏng trẻ con. Nước đôi mắt thi nhau rã ra. Thật sự … khi cô khóc trông thiệt thảm! Cái vẻ phương diện này … là lần thứ nhất nhận thấy đấy. “… Tôi … Tôi đang … sẽ trường đoản cú kết liễu đời bản thân bởi việc nốc cả lọ thuốc ngủ, tôi tự bản thân tìm đến chết choc trong lúc lí trí không còn tỉnh táo… Nhưng tôi đã ân hận hận. Hai giờ đồng hồ đồng hồ thời trang qua, tôi vẫn quan tâm đến không ít. Tôi không muỗn chết, nhưng cũng không thích liên tiếp sống điều này nữa …“ Một fan là chúng ta trai năm năm, một fan là em cùng cha không giống bà bầu. Sao cơ mà chịu nổi vấn đề bản thân bị chiếm các bạn trai một cách white trợn trường đoản cú loại bạn mà bản thân tưởng là chị em thân nhau mười mấy năm như vậy. Một vết thương lòng thừa sâu, dẫn mang đến lí trí cạn kiệt… Và rồi chiếc công dụng thật thảm. “…“ Ra là tự tận. Hiện nay bắt đầu được tận tai nghe nàn nhân nhắc về một vụ từ kết liễu vì chưng tình. Thấy nó… còn hấp dẫn hơn hết trêи báo nữa kia. “… Tôi … Quý khách hàng …“ Khẽ gạt đi giọt nước đôi mắt, Thùy Anh quay thanh lịch, quan sát trực tiếp vào không gian, ánh mắt lung linh. Cứ đọng nlỗi thể chú ý một đấng cứu vãn nỗ lực. “…“ Được rồi, sao nào? Ai đó vẫn động trung khu rồi phía trên này. “Hồn tôi long dong trêи đường đã có được 2 tiếng đồng hồ đồng hồ đeo tay. Tôi ngần ngừ vì sao bản thân lại ở Hà Nội nữa. Tôi từng nhập vào không ít cái xác khác biệt, thậm chí là bạn sống. Nhưng chắc hẳn rằng, không tồn tại dòng xác làm sao 'vừa vặn' cùng với tôi như thế này …“ Cô ta gạt nước đôi mắt 2 bên má đi, tự nhiên nhỏng khung người của cô ấy ta vậy. “Lúc tôi thấy xác bạn, cũng thấy chúng ta đứng tức thì phía bên dưới nhìn chăm chắm vào xác bản thân. Tôi biết là các bạn rủi ro thoát ra, nhưng…nhưng…tôi sẽ …“ “…“ Cô lạng lẽ, cũng đều có chút thông cảm. “Thật ra trường hợp hiện nay cô trả xác cho tôi, tôi đã tha lắp thêm không còn thảy…” Cô nói, chẳng biết bao gồm ai nghe được tuyệt không?Nụ cười cợt nngơi nghỉ trêи môi ‘cô‘, hết sức rạng rỡ: “Chúng ta thay đổi xác cho nhau đi.“ Cô nhảy dậy, hét lên : “Cái gì?“ Cô ta điên rồi! “Tôi mong muốn từ do! Tôi vẫn bước đầu lại cùng với loại xác này.“ “Không bao giờ!“ Nếu rất có thể đụng vào thì khăng khăng cô đã đánh đến cô ta tỉnh lại thì thôi! Đồ thần khiếp, mau trả lại xác đây!Người làm sao đó Trắng trợn chiếm xác xong xuôi, thoải mái và tự nhiên mỉm cười cợt, như gồm như không: “Tôi biết là cô đã sửng cồ lên. Thật xin lỗi! Tôi say mê chiếc xác này hơn mấy mẫu khác. Nếu cô ao ước, hãy nhập lệ xác của tôi, hoặc không thì cực kỳ bay đi.“ “Đồ điên!“ Cô hét. Hận chẳng thể cho cô ta một phạt tát tức thì nhanh chóng. Nhưng chưa kịp làm gì thì cả người bỗng nhiên bủn nhủn cả lại. “A!” Cô kêu lên. Tự nhiên, cô thấy tương đối cđợi khía cạnh, từ đầu đến chân cứ đọng vơi bâng đi. Rồi từ bỏ thời điểm làm sao vẫn lửng lơ trêи ko trung, cùng đầu thì nặng trĩu. Cthị trấn gì xẩy ra cụ này? Chẳng lẽ là vẫn hết sức thoát? Trời ơi! Cô không muốn mà… Hồn cô dần dần cất cánh lên cao, ý thức trngơi nghỉ đề nghị mơ hồ, khoác cô quẫy đạp. Bóng White mờ mờ dần bặt tăm. Phải mất một lúc lâu sau ấy, khi không khí bao phủ trở buộc phải giảm lạnh lẽo hẳn, Thùy Anh mới ngấc đầu quan sát lên theo, buông một câu trong giờ đồng hồ thsinh sống dài: “Điều đó xảy ra rồi đề nghị không? Luật nhân sinch trong Việc hoán đổi xác. . .“ Dựa theo nhận ra của cô, thì cô gái hồn ma đó hẳn là đã hết tại chỗ này. Cúi đầu, Thùy Anh mỉm cười dịu nhàng: “Tạm biệt!“ Cô ấy đã sống tốt thôi! Phải không? Phương Anh! Cô ta lẩm bđộ ẩm, đút ít minh chứng tlỗi nhân dân của ai tê vào túi quần, vùng lên loại bỏ.