Truyện Cô Bé Bán Diêm Bằng Tiếng Anh

TRUYỆN DỊCH SONG NGỮ ANH VIỆT: CÔ BÉ BÁN QUE DIÊM
*
NGUYÊN TÁC TIẾNG ANH:THE LITTLE MATCH-SELLERTÁC GIẢ:HANS CHRISTIAN ANDERSENNGƯỜI DỊCH: HUY THANH1- VÀI NÉT TIỂU SỬ VỀ NHÀ VĂN HANS CHRISTIAN ANDERSEN Hans Christian Andersen (1805–1875) là bên văn lừng danh người Đan Mạch.

Bạn đang xem: Truyện cô bé bán diêm bằng tiếng anh

Andersen hình thành trên Odense, là con trai của một bạn thợ đóng góp giầy bần cùng, tắt hơi lúc cậu mới 11 tuổi. Vào thuở thiếu thời, cậu bé xíu này đã buộc phải sống trong khu vực công ty tồi tàn, cần tranh tài nhằm vươn lên vào một làng hội có khá nhiều kẻ thống trị gò bó. Sau Khi theo học tại một ngôi trường dành riêng cho các trẻ em nghèo, Andersen tách bỏ Odense cơ hội 14 tuổi nhằm theo nghề người nghệ sỹ trên Hà Nội Copenhagen. Mặc mặc dù nỗ lực tìm nạp năng lượng bởi những quá trình nhỏng kịch sĩ, ca sĩ, diễn viên múa, Andersen vẫn nằm trong cảnh túng thiếu thiếu hụt. Tại Copenhagen, Andersen được ông Jonas Collin, một trong những người có quyền lực cao của Rạp Hát Hoàng Gia giúp sức với ông này biến đổi bạn bạn rạm niên. Nhờ ông Jonas Collin, Andersen nhận ra một học bổng nhằm theo đại học Copenhagen vào thời điểm năm 1828. Năm sau, Andersen viết ra vở kịch thứ nhất, mang tên là “Tình Yêu trong Tháp của Nhà Thờ Thánh Nicolai” (Love sầu in St. Nicolai Church Tower). Andersen cũng viết các tiểu ttiết và các vngơi nghỉ kịch nhưng lại những chế tạo này ít khi được lừng danh Cuốn đái tmáu lừng danh tốt nhất của ông là “Ứng Tác” (Improvisation, 1835). Năm 1835, Hans Christian Andersen đến xuất phiên bản tập truyện thần tiên thứ nhất cùng ông liên tục viết cho tới tập thứ 156 trước lúc khuất. Tập thứ nhất có những mẩu chuyện như “Chiếc Hộp dễ dàng cháy” (The Tinder Box), “Claus nhỏ dại với Claus lớn” (Little Claus & Big Claus), “Nàng Công Chúa và Hạt Đậu” (The Princess and the Pea), “Các Bông Hoa của Bé Ida” (Little Ida’s Flowers)... Các truyện của Andersen trngơi nghỉ phải phổ cập vào đầu những năm 1840. Các tác phẩm của Hans Christian Andersen đã mở ra một con đường phía new về văn bản và thể văn uống bởi vì ông là một trong công ty cách tân đích thực trong phương pháp đề cập cthị xã. Các mẩu chuyện của ông lôi kéo trẻ nhỏ lẫn bạn mập bởi vì tác giả đang chuyển vào trong truyện những cảm hứng cùng phát minh ngoại trừ khoảng gọi biết tức thì của trẻ em, trong lúc các nguyên tố này vẫn còn đó nằm trong tầm quan sát của lớp thiếu niên. Andersen đã khôn khéo kết hợp kỹ năng đề cập cthị xã tự nhiên và trí tưởng tượng dồi dào, vẫn sử dụng những công năng đa dạng trong những truyền thuyết thần thoại cõi trần để sáng tạo ra hầu hết mẩu chuyện liên quan cho tới nhiều nền văn hóa. Do là 1 trong những nhà vnạp năng lượng nổi tiếng, Hans Christian Andersen vẫn thân quen với khá nhiều nhân đồ gia dụng trong hoàng gia Đan Mạch, thân cùng với các nghệ sỹ khét tiếng như bên biên soạn nhạc Franz Liszt (1811-1886), bên thơ Heinrich Heine (1797-1856), các đái tmáu gia nlỗi Victor Hugo (1802-1885) với Charles Dickens (1812-1870). Ông Andersen cũng từng du ngoạn mọi châu Âu cùng viết ra nhiều cuốn nắn sách liên quan đến các kinh nghiệm tay nghề của ông, trong những này đáng kể độc nhất vô nhị là cuốn nắn “Tạp Ghi của Nhà Thơ” (A Poet’s Bazaar, 1842) với “Tại Thụy Điển” (In Sweden, 1851). Một cuốn nắn sách từ thuật không giống của ông là cuốn “Cthị xã Thần Tiên của Đời Tôi” (The Fairy Tale of My Life, 1855). Hans Christian Andersen là một trong những nhân thiết bị thành công trong các phđộ ẩm nhưng ông lại gặp mặt nhiều thua cuộc trong tình yêu . Ông đã có lần yêu thương cha đàn bà trong các số ấy gồm thanh nữ ca sĩ tín đồ Thụy Điển Jenny Lind và cô ái phụ nữ của ông Jonas CollinCó những truyện trẻ em lừng danh được không ít tín đồ biết đến, chẳng hạn như chuyện Bạch Tuyết, Cô Bé Lọ Lem, Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng... Các công ty vnạp năng lượng viết truyện trẻ em lừng danh nhỏng Charles Perrault tín đồ Pháp, đồng đội Grimm người Đức, đã hình thành đông đảo câu chuyện cực kỳ phổ thông, khiến tác động cho tới nền văn uống cmùi hương của phương Tây. Một bậc thầy khác về nghệ thuật viết truyện thần tiên tốt truyện trẻ nhỏ là công ty vnạp năng lượng Hans Christian Andersen. Các truyện của Andersen bao gồm nguồn gốc tự những thần thoại cõi tục, lại hàm cất bên trong thể văn cá nhân với những yếu tố trường đoản cú thuật giỏi tính châm biếm buôn bản hội đương thời.2- NGUYÊN TÁC TIẾNG ANH:THE LITTLE MATCH - SELLER TÁC GIẢ :ENDERSENT was terribly cold và nearly dark on the last evening of the old year, và the snow was falling fast. In the cold & the darkness, a poor little girl, with bare head and naked feet, roamed through the streets. It is true she had on a pair of slippers when she left home page, but they were not of much use. They were very large, so large, indeed, that they had belonged to her mother, and the poor little creature had lost them in running across the street lớn avoid two carriages that were rolling along at a terrible rate. One of the slippers she could not find, and a boy seized upon the other and ran away with it, saying that he could use it as a cradle, when he had children of his own. So the little girl went on with her little naked feet, which were quite red and xanh with the cold. In an old apron she carried a number of matches, và had a bundle of them in her hands. No one had bought anything of her the whole day, nor had anyone given her even a penny. Shivering with cold và hunger, she crept along; poor little child, she looked the picture of misery. The snowflakes fell on her long, fair hair, which hung in curls on her shoulders, but she regarded them not. Lights were shining from every window, and there was a savory smell of roast goose, for it was New-year’s eve—yes, she remembered that. In a corner, between two houses, one of which projected beyond the other, she sank down và huddled herself together. She had drawn her little feet under her, but she could not keep off the cold; and she dared not go home page, for she had sold no matches, và could not take trang chính even a penny of money. Her father would certainly beat her; besides, it was almost as cold at trang chính as here, for they had only the roof lớn cover them, through which the wind howled, although the largest holes had been stopped up with straw and rags. Her little hands were almost frozen with the cold. Ah! perhaps a burning match might be some good, if she could draw it from the bundle & strike it against the wall, just to lớn warm her fingers. She drew one out—“scratch!” how it sputtered as it burnt! It gave a warm, bright light, like a little candle, as she held her hvà over it. It was really a wonderful light. It seemed to lớn the little girl that she was sitting by a large iron stove, with polished brass feet & a brass ornament. How the fire burned! và seemed so beautifully warm that the child stretched out her feet as if khổng lồ warm them, when, lo! the flame of the match went out, the stove vanished, và she had only the remains of the half-burnt match in her hvà. She rubbed another match on the wall. It burst into lớn a flame, & where its light fell upon the wall it became as transparent as a veil, & she could see into lớn the room. The table was covered with a snowy trắng table-cloth, on which stood a splendid dinner service, & a steaming roast goose, stuffed with apples và dried plums. And what was still more wonderful, the goose jumped down from the dish và waddled across the floor, with a knife & fork in its breast, to lớn the little girl. Then the match went out, và there remained nothing but the thick, damp, cold wall before her. She lighted another match, và then she found herself sitting under a beautiful Christmas-tree. It was larger và more beautifully decorated than the one which she had seen through the glass door at the rich merchant’s. Thousands of tapers were burning upon the green branches, và colored pictures, lượt thích those she had seen in the show-windows, looked down upon it all. The little one stretched out her h& towards them, và the match went out. The Christmas lights rose higher and higher, till they looked khổng lồ her lượt thích the stars in the sky. Then she saw a star fall, leaving behind it a bright streak of fire. “Someone is dying,” thought the little girl, for her old grandmother, the only one who had ever loved her, and who was now dead, had told her that when a star falls, a soul was going up to lớn God. She again rubbed a match on the wall, & the light shone round her; in the brightness stood her old grandmother, clear và shining, yet mild và loving in her appearance. “Grandmother,” cried the little one, “O take me with you; I know you will go away when the match burns out; you will vanish like the warm stove sầu, the roast goose, and the large, glorious Christmas-tree.” And she made haste lớn light the whole bundle of matches, for she wished khổng lồ keep her grandmother there. And the matches glowed with a light that was brighter than the noon-day, và her grandmother had never appeared so large or so beautiful. She took the little girl in her arms, and they both flew upwards in brightness và joy far above the earth, where there was neither cold nor hunger nor pain, for they were with God. In the dawn of morning there lay the poor little one, with pale cheeks và smiling mouth, leaning against the wall; she had been frozen lớn death on the last evening of the year; & the New-year’s sun rose và shone upon a little corpse! The child still sat, in the stiffness of death, holding the matches in her h&, one bundle of which was burnt. “She tried to warm herself,” said some. No one imagined what beautiful things she had seen, nor inkhổng lồ what glory she had entered with her grandmother, on New-year’s day. 3-BẢN DICH TIẾNG VIỆTCÔ BÉ BÁN QUE DIÊM
NGƯỜI DỊCH: HUY THANHNăm ấy vào một đêm Giáng Sinc ttách khôn xiết lạnh lẽo, tuyết rơi liên tục vẫn mấy trong ngày hôm qua như gấp vã phủ mang đến tỉnh thành một nét trẻ đẹp thanh hao khiết để đón mừng ngày Chúa Thành lập.Trên mặt đường phố, một cô bé tay ôm đầy phần lớn hộp que diêm đựng trong một bao giấy, cô vừa đi, vừa chứa tiếng rao sản phẩm. Đôi chân nai lưng của cô ý bé lê trên hnai lưng phố buốt lạnh lẽo vày song dnghiền cũ của cô ý sáng nay bị đàn tphải chăng vô dạy dỗ trên đường phố nghịch ngợm đựng giấu. Đôi cẳng chân của cô ý bé nhỏ sưng vù, da tím lại dưới cái thời tiết lạnh lẽo nlỗi giảm của khí hậu. Cô nhỏ bé nuốm lê từng bước bên dưới gần kề mái hiên nhà hai bên phố đến đỡ giá. Đôi đôi mắt ngây thơ của cô chốc chốc lại ngước chú ý chỗ đông người người bình thản qua lại, như vừa van lơn, vừa mắc cỡ ngùng. Tối nay, lòng cô nhỏ xíu chỉ cầu ý muốn cung cấp gồm một xu hộp que diêm nlỗi ngày hay mà không ai tìm mua cả.Càng về khuya, ttránh càng rét mướt. Tuyết vẫn rơi gần như trên htrần phố. Cô bé nhỏ buôn bán diêm thấy mỏi mệt mỏi, Hai cẳng bàn chân bé dại bé hiện thời kia cóng không thể cảm xúc. Cô nhỏ xíu ước mong được về nhà nằm cuộn bản thân trong chăn, trên chiếc nệm tệ hại để tra cứu một giấc ngủ cùng quên cái lạnh lẽo lạnh và đói khát tuy nhiên lúc cô bé bỏng suy nghĩ đến các lời mắng chửi, phần lớn lằn roi hung ác của bạn mẹ ghẻ thì cô không muốn về bên nữa.Cô bé xíu rùng bản thân, lập cập bước nkhô nóng trên đường phố . Lát sau, cô bé bước đầu xem xét tới những khu nhà ở phía hai bên mặt đường., đơn vị nào thì cũng trang trí bùng cháy. Chỗ thì đèn color nhấp nháy, nơi nào gồm cây Giáng Sinh thì tất cả treo đầy mọi trái châu các mầu dung nhan lấp lánh lung linh. Có bên sẵn sàng ăn uống tiệc Giáng Sinch buộc phải dọn lên trên mâm như thế nào là giết gà tây, rượu, bánh trông thật ngon. Cô nhỏ bé thèm nuốt nước bọt bong bóng, mắt hoa lên, chân tay runrẩy vì chưng đói rộng bao giờ không còn trước đều món ăn ngon trước mắt. Cô bụm khía cạnh, thất thểu bước đi trong những khi giờ đồng hồ nhạc Giáng Sinc vọng lên vinh quang. Mọi fan thản nhiên, háo hức, vui tươi mừng ngày sinch nhật Chúa.Cả ngày này ,cô bé chẳng bán tốt gì cả , nhưng cũng chẳng mang lại đồng như thế nào. Cô nhỏ nhắn đáng tiếc vẫn sở hữu một cái bụng đói lê lết trê tuyến phố, tóc cô tuyết dính đầy thành từng búp nhưng cô cũng không màng xem xét. Chung quanh khu phố ,cửa sổ phần đông đơn vị phần lớn msinh sống toang sáng rực ánh đèn Mùi thơm ngào ngạt của làm thịt ngỗng cù vẫn bốc khói . Đêm ni là Giáng Sinh , sau này là sang năm mới rồi .Cô bé xíu nhớ lại năm xưa, Lúc bà nội hiền đức còn sống,cô bé xíu cũng đón giao quá trong nhà. Nhưng lúc bà mất và gia sản lại xua tan, mái ấm gia đình cô phảirời nơi ở cute có dây thường xuân leo quanh , địa điểm cô đã từng có lần sinh sống hồ hết ngày êm đềm để mang đến sinh sống chui rúc trong một hẻm tăm tối, tồi tệ trong một căn đơn vị bọp bẹp nhưng đêm ngày luôn luôn nghe phần đông lời mắc nhiếc, chửi rủa của bà mẹ ghẻ gian ác . Cô nhỏ nhắn ngồi nnghiền trong một góc tường, thân hai căn nhà, một chiếc xây lùi lại một chút.

Xem thêm: Suzuki Impulse 2018 Giá Bao Nhiêu

Cô bé nhỏ không đủ can đảm về bên nếu như không bán tốt một bao que diêm, hay là không cảm nhận đồng bố thí như thế nào của người nào mang về; chắc chắn là ba em đang tấn công em.Vả lại, ở nhà cũng giá nlỗi ở chỗ này mà lại thôi . Hai phụ thân bé cô nhỏ xíu sống trên gác, liền kề căn hộ . Mặc dầu đang nhét giẻ rách nát vào các khe hsinh hoạt bên trên vách gỗ , gió vẫn thổi lồng lộng vào trong công ty.Trong thời điểm này nhì bàn tay cô bé nhỏ đang tê cóng ,cứng đờ ra, cô bé tự nhủ : -Chà , thời điểm nầy nhưng mà thoa một que diêm lên từ sưởi cho doanh nghiệp giảm đau hơn giá biết mấy rò rỉ .Tại sao mình tất yêu rút ít một que diêm quẹt mang áp vào tường nhưng mà hơ ngón tay nhỉ ?Nghĩ dứt ,cô nhỏ bé cũng làm cho liều quẹt một que diêm ,ngọn gàng lửa siêu nhạy cảm tức tốc cháy loé lên . Ánh lửa thuở đầu mầu xanh lam, từ từ gửi thanh lịch mầu trắng ,rồi lại rực hồng lên môt cơ hội xung quanh que mộc, sáng chói trông hết sức phấn kích.Cô nhỏ bé hơ đôi tay trên que diêm sáng sủa rực nlỗi than hồng. Chà , tia nắng new vi diệu làm thế nào Cô bé nhỏ tưởng mình như vẫn ngồi trước một lò sưởi bằng sắt , bao hàm hình chạm tương khắc nổi bằng đồng đúc sáng sủa choang . Ánh lửa trong lò cháy rất nhiều đặn trông vô cùng vui với tỏa ra tương đối rét dịu dàng. -Thật là thoải mái Cô bé bỏng thì thầm nhủ như thế , nhị bàn tay cô bé xíu chuyển lên hơ trên ngọn gàng lửa . Hai bên tay nắm diêm, ngón cái nóng phỏng phồng lên. -Chà ,lúc gió rét thổi với đầy tuyết nhưng được ngồi hàng giờ như thế nầy trong tối đông rét buốt, trước một lò sưởi thì say đắm biết từng nào.Cô bé nhỏ vừa choãi chân ra sưởi thì lửa tắt, lò sưởi biến mất. Cô nhỏ xíu ngồi kia, tay nỗ lực que diêm cho đến Khi đang tàn hẳn . Cô bé bất chợt nghĩ về ra cha sẽ giao cho chính mình đi chào bán diêm; đêm ni, chào bán ko được mà hơn nữa đốt sưởi nóng như vậy nầy về nhà gắng nào cũng trở nên phụ vương đánh đòn .Cô bé lại bôi que diêm trang bị nhị , diêm cháy sáng sủa rực . Bức tường trước đôi mắt cô nlỗi trở thành một tnóng rèm bằng vải vóc, cô bé. thấy được tận bên phía trong bên chỗ cô đang ngồi là 1 bàn ăn uống đã từng khăn trắng sạch . Trên bàn ,bát đĩa bằng sứ đọng quý giá bày la liệt .Trên một dĩa , còn có cả một nhỏ ngỗng cù thơm phức . Nhưng điều kỳ diệu tốt nhất là cô nhỏ xíu thấy ngỗng ta nhảy đầm thoát khỏi dĩa , mang cả dao ăn uống cắn trên sườn lưng nó tiến về phía cô bé.Rồi que diêm trang bị nhị lại tắt. Trước mặt cô nhỏ nhắn chỉ còn đa số tường ngăn dầy quánh lanh tanh. Thực tế đã sửa chữa thay thế đến mộng ảo , chẳng tất cả cái bàn ăn thịnh biên soạn như thế nào cả, mà chỉ gồm thành phố vắng tanh, mặt đường phố lanh tanh phủ đầy tuyết white xoá, bông tuyết bay đầy vào làn gió mùa nlỗi cắt domain authority. Những khách hàng bộ hành với chiếc quần áo len ấm êm ấm vẫn gấp vã đi tới các vị trí tán tỉnh và hẹn hò ,họ trọn vẹn dửng dưng trưóc cảnh bần hàn của cô ý nhỏ nhắn bán diêm vẫn run lập cập vì đói rét mặt vệ mặt đường.Cô nhỏ xíu lại sứt que diêm trang bị cha ,cô nhỏ nhắn nhận ra trước mắt hiện ra một cây thông Noel. Cây này lớn cùng trang trí lung linh hơn cây nhưng cô đã có được thấy năm trước qua cửa ngõ kính một thương buôn giàu có. Hàng nngây ngô ngọn nến sáng rực, lấp lánh bên trên cành lá xanh rì cùng rất nhiều bức ảnh Màu sắc bùng cháy như những bức bày trong những tủ sản phẩm, chỉ ra trước đôi mắt cô nhỏ nhắn. Cô bé vưà với hai tay về phía cây Noel thì que diêm tắt. Tất cả gần như ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi trở thành phần đa ngôi sao 5 cánh bên trên trời-Chắc hẳn gồm ai vừa bị tiêu diệt " cô bé bỏng từ bỏ nhủ, vị bà cô nhỏ xíu , người nhân hậu độc nhất vô nhị vào đời cô đã hết từ lâu, trước đó thường xuyên nói rằng: "Lúc có một do sao thay đổi ngôi là gồm một linh hồn bay thăng thiên cùng với Đức Chuá ". Cô bé bỏng lại thoa một que diêm nữa áp vào tường, ánh lửa sáng sủa xanh tỏa ra bao bọc cùng cô bé bắt gặp ví dụ là bàcủa cô vẫn mỉm cười với cô. Cô bé nhỏ phấn chấn reo lên "Bà ơi mang đến con cháu theo cùng với ,con cháu biết rằng Khi que diêm tắt thì bà cũng mất tích như lò sưởi, ngỗng cù và cây Noel ban nãy cơ mà xin bà chớ quăng quật con cháu ở khu vực này. Trước cơ Khi bà chưa về cùng với nước Chuá ,bà cháu ta đã từng sinh sống vui vẻ biết bao . Ngày đó bà đã từng có lần nói với con cháu rằng giả dụ cháu ngoan ngoãn cháu sẽ tiến hành chạm chán lại bà . Bà ơi cháu van bà, bà xin với Đức Chuá mang lại con cháu về với bà Chắn chắn Người không khước từ đâu ".Que diêm lại tắt phụt và ảo ảnh rực sáng sủa bên trên khuôn mặt cô bé nhỏ cũng biết mất.Thế là cô bé xíu quẹt , bôi toàn bộ phần lớn que diêm sót lại trong bao . Cô nhỏ nhắn mong mỏi níu bà lại .Liên tiếp hầu hết que diêm nối nhau cháy, phát sáng nlỗi buổi ngày. Chưa lúc nào cô bé nhỏ thấy bà của bản thân to lớn Khủng ,đẹplão như vậy . Bà núm lấy tay cô mỉm cười ,nhì bà con cháu cất cánh vụt lên rất cao, bay cao mãi ,quăng quật sau lưng mẫu đói lạnh chiếc , dòng buồn bã . Họ đang yên tâm về cùng với nước Chuá * * *Sáng ngày tiếp theo, tuyết vẫn tủ kín phương diện đất . Mặt ttách lên, tỏa nắng trên khung trời xanh nphân tử . Mọi người hoan hỉ ra khỏi bên để đón ngáy đầu xuân năm mới Chuá ra đời . Trong buổi sớm mát mẻ ấy, ở một góc tường bạn ta thấy một cô nhỏ bé tất cả đôi má hồng cùng đôi môi đang mỉm cười cợt , cô nhỏ bé đã bị tiêu diệt vì giá buốt cóng vào một đêm Giáng Sinc. Trong ngày mồng một đầu năm Chuá Thành lập và hoạt động ấy ,tín đồ ta thấy tầm thường quanh xác cô bé đầy dẫy nhũng đầy đủ bao diêm trong những số ấy tất cả một bao sẽ đốt hết nhẵn. Mọi fan qua con đường dừng lại , họ bảo nhau: "Chắc cô bé xíu ý muốn sưởi mang lại ấm ." Nhưng không một ai biết đa số điều kỳ diệu cô bé vẫn nhận ra, nhất là chình ảnh bùng cháy rực rỡ dịp nhì bà con cháu thay tay bay lên để tiếp đem ánh phương diện ttránh trước tiên của ngày năm mới Chúa thành lập và hoạt động .4- THAY LỜI KẾT: Truyện ngắn "Cô Bé Bán Diêm" của văn uống hào người Đan Mạch Andersen được rất nhiều bạn coi bên trên trái đất nhưng lại ít ai hiểu được diễn biến về cô nhỏ bé là tất cả thật trong cuộc sống nhà văn Andersen Số là vào một trong những buổi về tối ngày thu tại thành thị Copenhagne ( Đan Mạch) , văn uống hào đang đi thì đột nghe tiếng goi : " Chụ ơi, chụ cài đặt giùm cháu bao diêm " Một giờ mời xin chào căng thẳng mệt mỏi hốt nhiên vọng đến tai Andersen. Phía trước phương diện ông là bóng dáng một nhỏ fan đang ngồi co ro trên thềm của một căn nhà đẳng cấp. Ánh sáng đèn từ bỏ trong nhà chiếu ra mang lại ông thấy đó là 1 trong đứa bé xíu gái còn bé dại .Văn uống hào tiến lại gần cô bé nhỏ hỏi -" Tối lắm rồi sao con cháu còn không về nhà ngủ ? " Đó là một trong cô nhỏ nhắn khoảng tầm mười tuổi, co ro trong bộ áo xống nhơ bẩn, áo rách nát nhằm lộ đôi vai gày yếu hèn. Nhìn gương mặt của cô bé xíu ,hoàn toàn có thể đân oán nó vẫn chịu đựng cảnh thiếu ăn, thiếu uống từ tương đối lâu. "Chụ ơi, mua giùm con cháu bao diêm " Tay thế bao diêm, cô bé xíu chỉ vào dòng túi nhỏ căng phồng bên cạnh vật nài nỉ : " Cả ngày con cháu chẳng bán được gì, cũng chẳng ai tía thí mang đến con cháu đồng như thế nào ". Cô bé bỏng rơm rớm nước mắt. Thân hình tiều tụy ốm yếu của cô ý run lên khi gió giá buốt thổi qua. - "Thế sao ? " Andersen hễ lòng trắc ẩn , ông khẽ vuốt mái tóc lâu năm xoăn thành từng búp bên trên sống lưng cô bé. "mái ấm cháu đâu cả rồi ? Không ai lo mang đến cháu sao ? " Cô bé nhỏ đau khổ phủ nhận. Em bùi ngùi nhắc lại trong năm xưa khi còn sống vào khu nhà ở xinh đẹp cùng với rất nhiều dây trường xuân leo xung quanh. Từ khi bà em tạ thế, gia tài lụn bại, mái ấm gia đình em phải lìa vứt mái nhà nồng hậu đó nhằm chui rúc trong một xó xỉnh lụp xụp, khuất tất. " Không có chi phí ,con cháu đâu dám về nhà vì chưng tía vẫn tấn công bị tiêu diệt thôi ! " Cô bé chú ý Andersen, đôi mắt cầu khẩn. Thực vậy, em tất cả một tín đồ phụ thân bất lương. bên cạnh đó về bên cũng chẳng hơn gì. Hai phụ thân bé chen với nhau bên trên một gác xếp tệ hại, gió rét vẫn lùa vào được mặc dù sẽ bít kín đáo mọi lỗ thủng trên vách. Lúc này, đôi chân cô bé xíu sẽ lạnh lẽo cóng. " Cháu đừng lo! "Abdersen cho tay vào bên trong túi lôi ra một số trong những chi phí đặt vào bàn tay bé nhỏ phỏng của cô ý bé nhỏ " Còn từng ấy crúc mang lại con cháu cả. Cháu về nhà mau kẻo bị tiêu diệt cóng mất ". " Ôi, lạy Chúa! " Cô nhỏ nhắn vưà nói với vẻ hí hửng, cô bé nhỏ hôn tất tưởi lên tay ông" " Từ ngày bà con cháu thiếu tính, chú là tín đồ thương thơm con cháu tuyệt nhất trên đời này. Với món chi phí này, ba con cháu vẫn được không ít bữa no. Nhưng nếu như crúc mang lại cháu không còn thì tiền đâu chụ sống, hngơi nghỉ chú? " " Sao con cháu khéo lo thế? " Andersen mỉm mỉm cười, thú vui đầy nhân từ vơi -" Chú đang còn đến con cháu các vật dụng nữa. Chụ chuẩn bị đi xa, đầu xuân năm mới tới mới quay lại địa điểm này, khi ấy chụ sẽ Tặng Ngay con cháu một món đá quý quan trọng đặc biệt ". -" Ồ, say đắm quá! Còn cháu, con cháu cũng trở nên khuyến mãi crúc một món xoàn. Mà crúc thương hiệu gì nhỉ? " - "Chụ là Andersen, Ông chăm sóc nạm đôi vai nhỏ của cô bé nhỏ " Có bao giờ con cháu nghe đến thương hiệu ấy chưa? " Tên chú nghe thân quen lắm " Cô bé nhỏ quan sát đăm đăm gương mặt trầm bốn có chiếc mũi khoằm của ông -" Chú liệu có phải là thợ mộc không?" - "Không phải! "Andersen mỉm cười cợt không đồng ý. - "Thợ may?" -" Cũng không". -" Hay chú là bác sĩ ? - "Ồ, không phải đâu. Thế này này..." Ông gửi ngón tay trỏ viết viêt vào bầu không khí, vẻ khá chơi chòng ghẹo. - A ! Cô bé reo lên -" Cháu gọi rồi, chú làm cho nghề cung cấp bút! " Andersen chỉ tủm tỉm mỉm cười. Ông thấy yêu cô bé nhỏ quá. Cô nhỏ xíu khiến ông, một công ty văn thề suốt cả quảng đời thêm bó cùng với tuổi thơ, ghi nhớ mang đến thời thơ dại của bản thân và thành phố Odense cổ truyền, chỗ tuổi thơ của ông dịu dàng trôi qua. Là nhỏ 1 trong các mái ấm gia đình buộc phải dù cha chỉ là 1 bác thợ giày nghèo, cậu bé bỏng Andersen hầu hết chẳng buộc phải mó tay mang lại bất cứ một việc gì ko kể từng bài toán là mơ mộng triền miên. Cậu nhỏ xíu lắm lúc chỉ phù hợp thai bạn cùng với dòng cối xay già nua đứn run rẩy trên bờ sông hiền từ của thành thị quê nhà. ... Sau kia Andersen đi phượt nơi nào đó... cùng cánh mày râu sẽ quên luôn luôn lời hứa với cô nhỏ nhắn buôn bán diêm. khi về viếng thăm lại khu phố năm như thế nào,Andersen từ bỏ trách tôi đã thừa mê mải với chuyến viễn du mang đến nỗi quên khuấy đi lời hứa hẹn cùng với cô bé nhỏ bất hạnh nhưng mà tiếng này hẳn đang lang thang nơi nào đó cùng với chiếc túi đựng đầy diêm. Phải oder Now chocô bémột dòng áo len, một mẫu áo lông chiên dày và thật ấm để em qua được cái thời tiết lạnh lẽo hà khắc của mùa đông... Và Andersen sau hồ hết lần dò xét thông tin của em bé bỏng bán diêm, được ông công ty hiệu xống áo đến biết: - " Con bé chết rồi còn đâu. Ngày đầu năm mới bắt đầu fan ta nhận thấy em bé bỏng chết cóng trường đoản cú thời điểm như thế nào tại 1 góc mặt đường giữa 2 căn nhà. Cái chết cứng đờ của nó ngồi trong số những bao diêm, trong những số đó bao gồm một bao đang đốt không còn nhẳn. Có lẽ nó ý muốn sưởi đến nóng. Có điều lạ là nhị má nó vẫn hồng cùng miệng nó như sẽ mỉm cười cợt." " À này," Ông ta liên tiếp nhắc trước khuôn khía cạnh bị tiêu diệt lặng của Andersen, " lúc mang xác nó đi bạn ta thấy vào túi nó rơi ra đồ gì giống như một cái quản cây bút làm cho bởi những bao diêm. Hẳn nó để dành riêng khuyến mãi ai, bởi vì bên trên mẫu cai quản cây viết bao gồm ghi dòng chữ: tặng ngay chụ Andersen. " . Andersen quên lãng món xoàn ông định khuyến mãi mang lại cô nhỏ xíu bán diêm. Nhưng cô bé bỏng, cô bé xíu vẫn ghi nhớ cho tới lời hứa hẹn của mình với vị khách hàng xuất sắc bụng của buổi tối ngày thu năm làm sao Hơn nửa gắng kỷ qua, sản phẩm triệu người bên trên trái khu đất sẽ nghe tim bản thân thổn định thức mỗi một khi đọc mẩu chuyện về cô bé nhỏ tội nghiệp của văn hào Đan Mạch. Phải chăng Andersen vẫn viết câu chuyện ấhệt như một món xoàn để khuyến mãi ngay hương thơm hồn cô bé nhỏ chào bán diêm? ( Bài Entry nầy có tham khảo, trích dẫn từ một số tư liệu bên trên Internet - Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia về tiểu sử nhà vnạp năng lượng Andersen ) HUY THANH
*