TRUYỆN NẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANH

Đây là một trong những câu chuyện, một bức tranh tổng hòa về những bé người điển hình cho mẫu được call là "cố chấp" và mọi người đều sở hữu nặng trong tâm địa một chấp niệm cạnh tranh hiểu làm sao đó.


Bạn đang xem: Truyện nếu mùa hạ ấy em không gặp anh

*

Thể loại: hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE (thiên về SE)Độ dài: 36 chươngTình trạng: hoàn - đã XBĐây là một trong những câu chuyện, một bức tranh tổng hòa về những bé người điển hình nổi bật cho mẫu được call là "cố chấp" và mỗi người đều sở hữu nặng trong tim một chấp niệm khó hiểu như thế nào đó.Đây là 1 câu chuyện về một cô nàng thầm yêu một con trai trai, nam nhi trai đó lại yêu đồng bọn cô gái và cô gái lại được một lũ anh khóa trên yêu mến. Nghe như thể kịch bạn dạng ''Tình yêu không có lỗi 3'' nhỉ?Vậy truyện này có gì để hóng mong? Xin trả lời bạn là có, các lắm.

Xem thêm: Cách Xem Lại Những Bài Đã Like Trên Facebook Trên Mọi Thiết Bị


"Nếu ngày hè ấy em không gặp anh" gây tuyệt vời bởi nó là 1 câu chuyện khôn cùng đời thực, siêu gần gũi, từng một xúc cảm, từng một hương vị tình yêu trong các số ấy đều như cuộc sống thường ngày đang diễn tiến trước mắt ta, cũng phũ phàng, thực tế và các đắng cay. Cái thực độc nhất vô nhị trong truyện này chính là mỗi nhân vật, mỗi nhân biện pháp đều được tác giả xây dựng cùng với đúng "hỉ nộ ái ố", với dục vọng tham lam che mờ lý trí, với niềm thương mến cho phần đông thứ phù phiếm, rất đẹp đẽ, xa hoa và cũng có thể có những nhỏ người tốt đẹp, cao quý từ tận trong xương tủy. Đó chính là nhân vật của Tuyết tè Thiền.Âu Dương Tịch Hạ là một cô bé lãng mạn, thiếu nữ tính cùng đầy vậy chấp, thế chấp vào tình bạn, tình cảm gia đình và cả trong tình yêu. Tịch Hạ biết về con trai trai trước tiên trong cuộc sống mình qua lời nhắc của Chương Tiểu người tình - cô bạn thân xinh đẹp, hợp lý của cô. đái Bồ chạm mặt gỡ Thẩm Gia Bạch vào một hội thi và ghi nhớ nhung mãi về nam nhi trai đẹp đẽ thanh bạch đó. Cố nhưng, mặt Tiểu Bồ tỏa nắng như hoa lửa đâu thiếu hồ hết chàng trai như thế, cô đã nhanh chóng quên đi người con trai ngày nào rồi.Vậy mà lại Tịch Hạ vẫn trọng tâm tâm niệm niệm mãi trong tâm về đấng mày râu trai Thẩm Gia Bạch cô chưa từng chạm mặt kia. Cho tới khi lá thư với theo trung tâm tình tuổi new lớn của Thẩm Gia Bạch được nhờ cất hộ tới mang lại Tiểu Bồ. Tiểu Bồ quên lãng Gia Bạch, bỏ thư của anh ấy đi mà lại Tịch Hạ lại nhặt nó lên, thương cảm từng chút một. Lá thư viết bên trên tờ giấy Tuyên Thành, thể chữ Liễu bay bướm đó ngoài ra đã in vào lòng Tịch Hạ, tương khắc họa thêm con đường nét về con trai trai Gia Bạch trong lòng cô. Lại một lá thư nữa được gửi đến, sự đáp trả của đái Bồ vẫn là vẻ coi thường như trước, dẫu vậy lần này đã khác, Tịch Hạ đã chỉ dẫn một đưa ra quyết định - dùng danh nghĩa của Tiểu nhân tình để viết thư mang đến Gia Bạch.Không thể nói quyết định này còn có sai lầm hay không nhưng đây chính là bước ngoặt phệ trong cuộc sống cô, một đổi thay số lẽ ra không nên có trong cuộc sống êm đềm của Tịch Hạ. Đây đó là lúc tình yêu núm chấp của Tịch Hạ bắt đầu. Cô yêu từng cái thư Gia Bạch gửi đến mình, tình yêu được trao gửi vào những ánh mắt mà anh không hề hay biết.Mọi chuyện vốn hết sức êm đềm tính đến khi Gia Bạch ngỏ lời tới thăm ''Tiểu Bồ''. Làm thế nào đây, trường hợp Gia Bạch phát hiện tại Tiểu người tình vẫn luôn viết thư cùng với anh lại không hẳn Tiểu nhân tình xinh đẹp nhất anh từng gặp năm nào, liệu anh có khinh ghét cô tốt không? bao gồm yêu vớ loạn, Tịch Hạ vì chưng quá yêu anh, cũng vị quá từ ti so với những người bạn xinh đẹp của chính mình mà trở phải mù quáng. Tín đồ Thẩm Gia Bạch yêu thương là cô gái trong thư cơ mà, nhớ tiếc rằng Tịch Hạ không hiểu nhiều ra điều đó. Cô hồi hộp tới nhờ vào Tiểu người thương thật sự giúp mình.Lần thứ nhất Tịch Hạ giãi tỏ cõi lòng với người khác, Tịch Hạ đã kể, đái Bồ cũng đã nghe, đã hiểu rõ rằng chàng trai đó đặc biệt với đồng bọn mình như vậy nào. Tuy vậy bao năm không gặp, Tiểu người tình chẳng ngờ bản thân lại mê say mê quý ông trai tinh khôi đó từ cái nhìn đầu tiên. So với những dơ nhớp nhưng mà Tiểu Bồ phải chịu đựng, Thẩm Gia Bạch là việc tươi rất đẹp trong trắng duy nhất cô có, cô không vấn đề gì cưỡng nỗi ham mong muốn có anh, dẫu anh là bạn mà các bạn cô yêu. Tình cảm là mù quáng, Tiểu người tình cũng chẳng sai.Thẩm Gia Bạch cứ thấy ngờ ngợ, rằng đái Bồ ko kể đời khác trong thư quá, tuy thế anh vẫn không thể tách ra được. Vì anh yêu trung ương hồn của ''Tiểu Bồ'' vào thư mà lại anh cũng cuồng mê mẩn Tiểu người thương mê người đang đứng cạnh anh. Tiểu bồ thông minh, đẹp lả lơi với phong trần, cô nắm rõ những ưu thế của phiên bản thân và biết cách sử dụng nó thật nhuần nhuyễn. Một cánh mày râu trai trong trắng như Thẩm Gia Bạch sao hoàn toàn có thể cưỡng nổi sức hút của phụ nữ đẹp đẽ như hoa lửa này.Thẩm Gia Bạch có Tiểu Bồ, Tịch Hạ cũng chẳng cô đơn, sát bên cô luôn luôn có bầy anh Xuân Thiên hài hước, vui tính, sẵn lòng chọc cho cô cười mỗi khi cô bi thảm và cũng sẵn lòng đợi cô dẫu cô ko phải yêu anh. Xuân Thiên gắng chấp, Xuân Thiên dũng cảm. Cùng Xuân Thiên cũng là người có cái kết đẹp nhất. Tịch Hạ đã đồng ý gả đến anh, nguyện thuộc anh nói lời hẹn ước trăm năm. Thật vui miệng cho anh, một đấng mày râu trai tốt như anh rất xứng danh có được niềm hạnh phúc của đời mình.Còn về Gia Bạch và Tiểu Bồ, chỉ nói theo cách khác lời nuối tiếc nuối cho họ. Gia Bạch cuối cùng cũng rõ ai là bạn đã viết thư mang lại mình. Cho dù anh gồm từng trầm mê bên Tiểu người thương nhưng không thể lắc đầu tình yêu thương anh dành riêng cho nàng phụ nữ trong thư. Chỉ nuối tiếc rằng đôi ta hữu duyên vô phận, xin hẹn fan ở kiếp sau.Và xin nói thêm về tè Bồ, cô nàng tôi thương. đa số người nói em tầm thường, phù phiếm, ích kỉ tuy vậy tôi lại chỉ tất cả một nỗi niềm yêu thương cho em. Em dễ thương biết bao, bùng cháy rực rỡ như vầng dương chói lọi, nhưng lại em cũng tương đối đáng thương. Em mặc cảm cùng tự ti, em ham mong muốn những điều xuất sắc đẹp, đó đâu phải là cái tội. Âu cũng chỉ vày em quá đỗi ngây thơ ngốc khờ, bị cuộc đời nhơ nhớp này vùi dập thừa sớm, dẫn dắt em từng bước một sa ngã. Thôi dẫu sao em cũng đã có một cõi bình yên, tâm hồn em mặc dù gìa cỗi đi những cũng đã phẳng yên trở lại, đó là một nỗi buồn, cũng là một trong những điều may mắn đối với em.Bốn nhỏ người khiến cho vòng xoáy như cuộc đời xoay vần. Tuổi xuân của họ xong trong nhức thương với nước mắt nhưng không tồn tại sự nuối tiếc. Từng một nhân đồ trong câu chuyện đều đang sống, sẽ yêu và đã hận, như những con bạn trên trần gian này vậy.