Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Converter: ngocquynh520Editor: Dung SaBọn họ, tức thì từ khi ban đầu vốn là anh em yêu thương thân thương trong mắt hồ hết người, hiểu rõ sâu xa lẫn nhau, lại cùng có bí mật không thể lộ ra trước tín đồ khác.Bọn họ, bởi vì tình yêu thương mà mang đến gần nhau, tuy thế cũng cũng chính vì thù hận mà bóc rời. . . . --- ---------“Chúng ta là anh em”Hiển nhiên lúc này Lạc Mật Mật vẫn bị vây trong trạng thái láo lếu độn như cũ, không tồn tại một chút ý muốn vấn đáp Lạc Thiểu Trạch. Thế nhưng thân thể khô nóng tạo cho cô quan trọng nào nhẫn nại được nữa, liền cuồng loạn xé rách y phục của bản thân mình để xoa vơi sự nóng nảy trong lòng.Áo khoác màu đen, áo phông thun ôm color trắng, áo nịt ngực màu trắng, vớ chân màu sắc đen….Toàn bộ sạch sành sanh nhanh chóng rơi lả tả cùng bề mặt Lạc Thiểu Trạch.Bất kỳ một người bầy ông nào gặp mặt phải tình huống này cũng cần yếu khống chế bản thân được nữa, huống chi lúc này cô gái trước đôi mắt vốn chưa hẳn em gái của anh, lũ họ gồm thể…--- ------ -----Là vận mệnh an bài một câu truyện cười, hay là thiên mệnh tác vừa lòng tình duyên được định trước, nhằm cho họ không thể li biệt nhau, hành hạ lẫn nhau….Điên cuồng đoạt lấy chỉ ước ao nói mang đến em biết, em là của anh ấy ! mà lại em, thật không hiểu biết ?Em một mực ngóng anh sống đây, anh phiêu lưu sao? thời điểm nào thì cả nhì mới hoàn toàn có thể thoát ngoài khổ sở, trọn vẹn đến với nhau…Thế nhưng, duyên phận bởi vì trời định, thời điểm hai người bắt đầu hạnh phúc cũng là lúc rối rắm bắt đầu…

Bạn đang xem: Tổng giám đốc rất sủng cục cưng bé nhỏ

Đô Thị Ngôn Tình Sủng Tổng Tài
1/164
Chương 1: Ngủ đó là ngủ

Xem thêm: Cách Chuyển File Scan Pdf Sang Word, Cách Chuyển File Scan ( Pdf Và Ảnh) Sang Word

Mùa hè lúc về đêm cũng không thoát ra khỏi khô nóng, đa số cánh hoa sẽ tung bay lả tả tại sản phẩm cây xanh. đồng thời này, cách đó không xa là trận trận sóng biển đang tập kích vào bờ, cũng không làm dịu giảm cơn gió khô hanh. Tọa lạc tại bờ đại dương Lục Thụ Viễn sơn là ngôi biệt thự màu trắng nổi tiếng gần xa của Lạc gia, thân thời đặc điểm này những ngọn đèn màu trắng mắt chói kia như đang biểu lộ một máu mục thần bí.Lạc Thiểu Trạch nạm khăn lông thấm nước lạnh, nhẹ nhàng lau chùi gương khía cạnh Lạc Mật Mật.Lạc Mật Mật ở trên dòng giường mập màu trắng, khuôn mặt cô đỏ ửng, mồ hôi không dứt chảy. Khăn lông ướt giá trên mặt làm cho sao có thể xoa dịu được nhiệt độ nóng phỏng trong thân thể Lạc Mật Mật lúc này, nó chỉ càng tạo cho cô cảm xúc khó chịu.
“Không biết hắn chưa phải người xuất sắc hay sao? Vậy mà một chút phòng bị cũng không có!” quan sát Lạc Mật Mật vẫn còn đó mơ mơ màng màng, Lạc Thiểu Trạch nhức lòng không dứt, vừa thanh thanh lau mặt mang lại cô, vừa không kết thúc khiển trách.Chợt, một chiếc tay nhỏ đột nhiên bắt lấy cánh tay Lạc Thiểu Trạch, giờ đồng hồ phút này Lạc Mật Mật ngồi dậy. Hôm nay đôi đôi mắt híp lại ngoài ra đã tỉnh táo, tràn trề thâm tình nhìn chăm chắm Lạc Thiểu Trạch.“Anh yêu thương em sao?” Lạc Mật Mật một tay dìu dịu lướt qua làn tóc của mình, một tay thủng thẳng khoác lên trên mặt vai Lạc Thiểu Trạch.Lạc Thiểu Trạch vừa bị hỏi như vậy, nhất thời do dự nói vật gì cho phải, anh không nhúc nhích vẫn ngồi ở mặt giường như cũ.Gương phương diện ửng đỏ tản ra khá thở mê người, Lạc Mật Mật khoan thai cúi đầu khẽ cười quyến rũ, bé ngươi trong suốt bây giờ tản ra sức sexy nóng bỏng động lòng người, dưới ánh sáng của đèn màu rubi nhạt song môi khêu gợi nhẹ nhàng mím lại, đủng đỉnh di chuyển đến gần song môi của Lạc Thiểu Trạch.
Hai song môi sắp chạm vào nhau…Bỗng nhiên tách bóc ra, một tay Lạc Mật Mật kéo Lạc Thiểu Trạch đè xuống giường, cúi đầu chui vào cổ của Lạc Thiểu Trạch hôn một giải pháp mãnh liệt.“Không cần như vậy, Mật Mật!” Lạc Thiểu Trạch đẩy Lạc Mật Mật ra tiếp đến ngồi dậy.Cảm giác mềm mại và mượt mà đột nhiên biến đổi mất, Lạc Thiểu Trạch chẳng biết nguyên nhân trong lòng đột nhiên có chút hụt hẫng, giận dữ vô cùng…“Chúng ta là anh em!” Lạc Thiểu Trạch hết sức khống chế bản thân, la lớn. Âm thanh này là để nhắc nhở Lạc Mật Mật vẫn trong cơn mê loạn, đồng thời cũng là để cảnh cáo thiết yếu mình.Hiển nhiên lúc này Lạc Mật Mật vẫn bị vây vào trạng thái hỗn độn như cũ, không có một chút ý muốn trả lời Lạc Thiểu Trạch. Thế nhưng thân thể thô nóng làm cho cô chẳng thể nào kiên nhẫn được nữa, liền điên loạn xé rách nát y phục của chính mình để xoa nhẹ sự nóng tính trong lòng.
Áo mặc màu đen, áo thun ôm color trắng, áo nịt ngực color trắng, tất chân màu đen….Toàn cỗ sạch sành sanh mau lẹ rơi lả tả xung quanh Lạc Thiểu Trạch.Bất kỳ một người bọn ông nào gặp phải tình huống này cũng thiết yếu khống chế bản thân được nữa, huống chi bây giờ cô gái trước đôi mắt vốn chưa phải em gái của anh, đàn họ tất cả thể…Lạc Thiểu Trạch dường như cũng mê loạn, vươn tay kéo Lạc Mật Mật đè trên giường, áo xống hỗn độn bị vun lên, môi mỏng mượt mà thuận thế ném lên trên song môi Lạc Mật Mật điên loạn thỏa ưng ý mút, y hệt như một kẻ ngạo ngược không chấm dứt tấn công vào hàm răng của Lạc Mật Mật, mãi cho đến lúc nó mở ra, cả hai cùng hòa vào nhau, dây dưa cùng một chỗ.Lần đầu tiên gặp gỡ phải tình huống như thế này, Lạc Mật Mật độc nhất thời đo đắn làm ra sao cho phải, tuy vậy dưới chức năng của dung dịch cô không chất nhận được mình suy xét nhiều nữa, ngay tắp lự vươn tay vuốt ve làn tóc của Lạc Thiểu Trạch, ko kìm nén được nhưng phối phù hợp với anh…Đầu ngón tay lướt qua mép tóc, y như từng làn nước trong suốt giá lạnh đánh vào lòng của Lạc Thiểu Trạch, tất yêu khống chế bản thân bản thân được nữa, song môi cần sử dụng sức hút từng tấc da thịt suôn sẻ mịn, bàn tay không lớn dài nhàn rỗi lướt qua eo của Lạc Mật Mật, đi về phía qυầи ɭóŧ…“Thiểu Trạch, nói anh yêu thương em!” Lạc Mật Mật khép hờ nhị mắt, khuôn mặt không chấm dứt nóng lên.Đột nhiên, Lạc Thiểu Trạch trợn to nhị mắt, y hệt như là suy nghĩ tới điều gì, nỗ lực dùng sức tương khắc và chế ngự lửa nóng trong người.Không được, nguyên nhân mình lại không kìm lòng nổi, trên danh nghĩa Lạc Mật Mật vẫn luôn là em gái mình, không được, không được…Lúc này Lạc Mật Mật sẽ tỉnh rộng một nửa, cô mở to mắt nhìn Lạc Thiểu Trạch, vui tươi cười cười.“Chúng ta sau cuối là đề xuất ở bên nhau.”"Mật Mật, anh. . . . . . Chúng ta. . . . . . Bọn họ không thể!" Lạc Thiểu Trạch phòng tay lên mong đứng dậy.Lạc Mật Mật cuống quýt đưa tay ôm cổ của anh, cần sử dụng sức hôn mấy mẫu lên bờ môi khơi gợi của Lạc Thiểu Trạch, vẻ phương diện vừa lo ngại vừa xen lẫn đau thương."Ngủ đó là ngủ, bao gồm cái gì mà lại anh đề xuất khẩn trương. . . . . ."