Truyện Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Nửa tối, trăng sáng sủa vằng vặc.

Bạn đang xem: Truyện vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

Thành phố dulặng hải phía Đông Nam Lâm An về đêm yên ổn tĩnh, quạnh vắng quẽ, khác hẳn sự phồn hoa náo sức nóng buổi ngày. Những ánh đèn sáng vào đô thị giống như hàng ngàn vị sao sáng sủa, khởi sắc giống hệt như lòng bạn ko đáy, đầy đủ ý đồ vật bốn lợi nhen team, làm mờ mịt trầm khoác cả khung trời tối. Một mẫu xe taxi hiệu Jetta cũ kỹ màu xanh lam rẽ tự đường Tân Giang sang, khoan thai đi tới hotel xa hoa trụy lạc phía đằng trước. Người tài xế taxi là một trong những thanh khô niên chừng nhị mươi tuổi, đầu hớt tóc cua, mang cái áo Trắng bởi vải vóc bông ngắn tay cùng một dòng quần jeans các loại mặt hàng chợ. Mặt mũi hắn cũng chưa tới nỗi rất xấu, domain authority bánh mật, lông ngươi rậm, mũi cao thẳng, khuôn phương diện bao gồm đường đường nét góc cạnh rõ ràng. Dưới cằm nhún mình phún râu, tăng lên vài phần nam khí. Đèn đỏ khoảng 30 giây, tkhô giòn niên kia giẫm pkhô hanh, dừng xe lại. Hắn móc bao thuốc lá Đại Tiền Môn vỏ mềm nhì tệ ra, đốt một điếu rồi ngậm lên hút, một tay chống vào góc cửa, một tay để lên trên vỏ hộp số, gõ nhịp theo ngày tiết tấu bài hát trong radio. Bây giờ đồng hồ là tháng năm, làm việc phía phái mạnh Lâm An khí hậu đã vào hạ, mặc dù cho là đêm tối nhiệt độ cũng mười mấy hai mươi độ. Buổi về tối xuất hiện xe ra mang đến gió giá buốt thổi vào cũng hoàn toàn có thể tiết kiệm ngân sách và chi phí được không ít chi phí xăng nhảy ổn định. Trong thời điểm này, dế yêu Nocơ Đen White color xám bạc cạnh bên hắn vang thông báo chuông “reng reng” già cỗi. Hắn nhấn điện thoại cảm ứng thông minh, khóe mồm khẽ nhếch lên, điệu cười cợt không hề tương xứng cùng với tuổi của hắn. – Anh Liễu, tất cả cthị trấn gì thế? Đầu dây bên kia là giọng khàn khàn của lão Liễu, lão cười cợt nói: – Lâm Phi à, không tồn tại chuyện gì cấp lắm, chỉ cần chị dâu cậu bảo ngày mai mời cậu tới ăn tối, nha đầu Cảnh Lam tê về rồi, hôm trước gồm nói mong giới thiệu nhì bạn với nhau mà lại, đề nghị không? Tkhô hanh niên kia khẽ nhíu mi, thanh thanh nói: – Anh Liễu, em thấy ko nên đâu, phụ nữ anh là tiến sĩ, loại kẻ ko học tập không hành nhỏng em làm sao nhưng xứng cùng với cô ấy được? – Haiz, cậu chớ có nhắc đến chiếc học tập vị TS giẻ rách nát kia nữa! Mấy trong năm này giả dụ đơn vị anh chưa phải là chu cấp cho cho bé nha đầu đó tới trường tới mức nghèo rớt mùng tơi nắm này thì đâu tới cả tiền chữa bệnh đến chị dâu cậu cũng đề nghị đơ gấu vá vai vay địa điểm này mượn khu vực kia, còn đề xuất phiền khô cậu đi làm thêm ca đêm nhằm tìm tiền đâu. Lão Liễu thnghỉ ngơi dài, buồn phiền nói. Lâm Phi dửng dưng nói: – Có gì đâu, dù sao ko đi làm việc thay anh thì cái người không bằng ko cung cấp nhỏng em cũng chỉ gồm đến công trường thao tác làm việc thôi. Đi làm cầm anh còn kiếm được không ít hơn. – Tiền bên mon này của cậu gồm đủ không? Nếu không được anh đến mượn mấy trăm? – Không yêu cầu đâu, bên anh vẫn khó khăn điều này, làm sao em vay anh được. Lâm Phi nói. – Ha ha, anh thích hợp loại tính nghen tuông ngạnh bướng bỉnh của cậu đấy, nói thiệt với cậu, đi dạo này và đúng là tình trạng kinh tế trở ngại thật. Nhưng dù sao thì anh với chị dâu cậu cũng yêu cầu cảm ơn cậu. Con nha đầu Chình họa Lam kia kén lựa chọn lắm, sắp đến hai mươi sáu tuổi đầu rồi mà còn chưa tồn tại các bạn trai. Nếu nó đã không vừa đôi mắt mấy kẻ thiếu thốn gia đơn vị giàu tê thì cứ trình làng nó đến cậu, tính bí quyết cậu thì không tồn tại gì để nói rồi, còn kiên cường nhẫn nhịn, anh với chị dâu cậu thường rất quý cậu. Cho dù thuở đầu Chình ảnh Lam không thích tuy thế anh cùng với chị dâu cậu nhưng mà bắt nó chạm chán thì cũng không vụ việc gì đâu! Đến Khi nó thấy cậu giỏi cố kỉnh như thế nào rồi thì từ bỏ nó đã vui mắt nhưng gật đầu thôi. Lâm Phi thấy vợ ck lão Liễu thiệt lòng mong muốn tác đúng theo mang lại hắn cùng Cảnh Lam, nhưng cthị trấn này trọn vẹn không có khả năng. Dù sao hắn cũng không thích phụ lòng tốt của mình, coi như mang đến chạm mặt mặt nạp năng lượng một bữa cơm đến hoàn thành thôi. Đèn xanh, Lâm Phi đặt Smartphone xuống rồi đi tiếp. Vừa new đi được một quãng hốt nhiên có nhị gã cơ bắp cuồn cuộn đang hoạt động trường đoản cú trong ngõ ra, một tên vác dòng bao sở hữu bự phía sau. Nhìn thấy xe cộ taxi, một thương hiệu mặt vuông chữ điền dancing ra, ngăn xe cộ lại.

Xem thêm: Bằng B2 Được Lái Xe Gì ? (B1 B2 C Khác Nhau Như Thế Nào)

Lâm Phi giới hạn xe pháo, liếc nhìn mẫu bao cài đặt tê, cảm thấy tất cả chút ít quái gở. Gã đầu trọc vác bao cài vẫn đứng phía sau chớp nhoáng msinh sống cốp xe cộ, vứt bao thiết lập vào. Sau kia, cả hai thứu tự ngồi vào xe pháo. – Hai vị đại ca đi đâu? Lâm Phi lịch sự và trang nhã hỏi, mau lẹ msống đồng hồ đeo tay tính cây số. – Đến cao tốc S4! Nkhô hanh lên! Gã phương diện vuông tất cả vể hết sức băn khoăn lo lắng, nhìn chằm chặp vào loại ngõ nhỏ cơ. Lâm Phi gật đồng ý, chậm chạp nổ trang bị đi. – Cái xe pháo giẻ rách này là xe năng lượng điện hả? Chân ngươi sẽ giẫm phanh hả? Mày gồm biết tài xế không đấy? Đi nkhô giòn lên! Gã khía cạnh vuông khó tính hét lên. Lâm Phi cười cợt gượng, chỉ vào camera giám sát và đo lường nghỉ ngơi cột tín hiệu đèn xanh đèn đỏ phía trước: – Đại ca, ở đó là nội thành của thành phố, bao gồm quan gần kề hình ảnh, chạy thừa tốc độ là bị pphân tử đấy. Đúng lúc kia, một chiếc xe pháo màu Black từ trong ngõ nhỏ dại vừa nãy lao ra, dần theo kịp xe xe taxi của Lâm Phi! – Mẹ kiếp! Gã mặt vuông thấy sai trái, liền rút ít con dao nđính thêm sắc nhọn từ sau lưng ra, chĩa vào eo Lâm Phi, ăn hiếp dọa: – Tao vẫn gấp, còn nói nhảm nữa tao đâm chết! Mày ước ao tiền hay muốn sống hả? Lúc bấy giờ, gã đã lòi ra diện mạo hung thần quỷ ác mãnh thú, nhị mắt hằn lên hung quang nlỗi nhì quả chuông đồng. Lâm Phi không hại, tuy nhiên thấy pthánh thiện phức: – Được rồi, tôi lái nkhô cứng rộng là được chứ đọng gì. – Không được để cho cái xe phía sau xua kịp! Đạp ga lên đến mức lớn nhất đi! – Được rồi, nhưng mà tay anh đừng bao gồm run đấy, con dao này sắc lắm nha! Lâm Phi gật đồng ý, dìm ga cho xe chạy nkhô nóng hơn. Ngay chớp nhoáng, loại taxi vượt tín hiệu đèn đỏ, lao như thương hiệu phun, chạy trực tiếp mang lại mặt đường cao tốc. Nhưng dòng xe color black đằng sau tê cũng nhất thiết không chịu bỏ cuộc, cơ mà dường như nghệ thuật tài xế của tài xế còn thất bại xa Lâm Phi, cần yếu như thế nào rút ngắn khoảng cách được, thi phảng phất lại đề xuất bớt vận tốc nhằm rẽ trái rẽ yêu cầu, những lần những điều đó lại kéo dài thêm khoảng cách. Mấy phút ít sau đang đi đến cao tốc, gã khía cạnh vuông thấy cái xe tê bị bỏ xa tuy nhiên vẫn quyết xua theo ngay lập tức khó chịu nói: – Nkhô hanh nữa lên! Nkhô giòn nữa lên! Lâm Phi nhăn nhó: – Đại ca ơi, xe cộ đã chạy cho vận tốc nkhô nóng độc nhất vô nhị rồi, có tăng ga cũng không nhanh rộng được nữa, nó còn chạy nhanh hao hơn tôi nghĩ. – Mẹ kiếp! Đúng là vật dụng bỏ đi! Gã mặt vuông nghiến răng nghiến lợi, nghĩ tới việc Lâm Phi đi qua những bổ rẽ hết sức nkhô nóng, ngay tắp lự nói: – Đến mặt đường dưới đường cao tốc rồi rẽ phải, đi thẳng. Lâm Phi ngoan ngoãn nghe theo, đi được một đoạn rồi xuống đường cao tốc, rẽ đề nghị, cho một quần thể công nghiệp vẫn cải cách và phát triển. Đoạn con đường xi-măng vào quần thể công nghiệp vào đêm hôm khôn cùng vắng vẻ, bên cạnh ánh sáng của đèn phản vào quần thể cung cấp ra thì hình như chỗ trên đây không có chút ít vết tích gì khác. Sau một hồi đuổi xua trêи mặt đường cao tốc, loại xe màu sắc Đen cơ chừng như đã xua đuổi cho ngay gần, có vẻ bọn chúng hoàn toàn có thể đuổi theo kịp bất cứ dịp nào. Hai mẫu xe cộ rượt xua đuổi nhau trêи mặt đường, vết mờ do bụi bay mờ mịt. – Ngươi rẽ loằng ngoằng, giảm đuôi cái xe cơ đi! Gã kia chỉ định. Lâm Phi chẳng hổ thẹn nngay gần gì, lái như vậy còn rất có thể tìm thêm ít tiền. Cđọng kẻ xua đuổi bạn chạy như vậy, nói quanh nói quẩn rẽ phía này, quặt hướng không giống một hồi, sau cùng chiếc lẽ cơ cũng bị tay lái lụa Lâm Phi cắt đuôi. Cuối cùng, xe pháo đã thoát ra khỏi khu vực công nghiệp, rẽ vào một trong những khu đất trống nơi công trường thi công sẽ thi công ngơi nghỉ ngoại thành. Hai gã kia không thấy bóng hình của dòng xe cộ phía sau đâu nữa, dung nhan khía cạnh trsinh sống lên phấn chấn. Gã phương diện vuông chấp nhận nói: – Tiểu tử, nghệ thuật tài xế của mi cũng khá được đấy, lão tử cũng ăn nhập, giới hạn xe pháo đi. – À, được. Lâm Phi cười cười, giới hạn xe xuống bên đường. Hai gã kia cũng không nói thêm gì nhiều, xuống xe, vòng ra cốp xe pháo mang cái bao sở hữu vừa nãy, thương hiệu đầu trọc vác lên sườn lưng, chuẩn bị đi. Lâm Phi thấy vậy, nhanh chóng xuống xe, ngăn uống hai gã lại, chuyển tay ra, thanh lịch nói: – Hai vị đại ca, tuồng như nhì fan quên trả chi phí xe cộ.